HsvSamSon - Sinh viên Sầm Sơn - Kết Nối Cộng Đồng
HSV Sầm Sơn Chào Mừng Các Bạn Tham Gia Vào Diễn ĐÀn!
Bạn cần đăng nhập hoặc đăng kí để vào diễn đàn...!!!
Chúc các bạn có những phút giây vui vẻ với HSV Sầm Sơn...!

HsvSamSon - Sinh viên Sầm Sơn - Kết Nối Cộng Đồng


 
Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)

Go down 

cảm nhận của bạn???
 hay!
 không hay!
 phuongmong thông minh nhất!
 muốn đi chơi phuongmong(đối với GIRL)!
Xem kết quả
Tác giảThông điệp
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:11 am

đây là một câu chuyện rất hay và thú vị....vì để tăng thêm phần thú tính của nó nên mình sẽ chia ra làm 10 phần.........ai xem phần 1 mà không xem phần 2 thì chắc có vấn đề...ai xem xong tất cả mà không Reply lại cảm ơn thì tôi trông cho đang đọc dỡ câu chuyện thì mất điện...không thì mất mạng....hoặc bị thằng nào đó rút dây mạng..cùng lắm là động đất...clown
alien alien alien alien alien alien alien
Ngày ấy…
Em đang học thêm lớp tại chức T.A, mà học mấy kì rồi tự dưng ở đâu nhẩy vào 1 cô bé. Lúc đầu em tưởng em này học dốt, mới phải đi học. Càng ngày em càng để ý là nó học giỏi quá, mà nhìn kĩ thì nó cũng xinh xắn, có duyên. Thế là lân la bắt chuyện làm quen. Theo đánh giá của em thì nó chát chít trong lớp cũng được vui vẻ lắm, lại tâm lý, biết lắng nghe em nói, và có ý kiến bình luận hay ho, đâm ra em sung sướng. (Ăn dưa bở nhở các bác nhở ?)
Sau đấy một thời gian lân la, em đi học toàn ngồi cạnh nó, vừa học vừa đàn sáo linh tinh. Nó cũng không đuổi em ra chỗ khác, không ghét em. Em nghĩ là phải cưa nó thôi, nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào đây ?
Có hôm, đi học nó ngồi cạnh một thằng còm nhom ở trong lớp, chả hiểu tụi nó lục đục thế nào mà nó chuyển chỗ xuống ngồi cạnh em. Thế là tụi lớp em chúng nó có vẻ ngạc nhiên lắm. Mấy thằng bạn em bẩu là, có khi nó thích mày đấy.
Em đi học cũng không đều vì bận đi làm và các việc khác nữa, nên khi đi học có gặp nó thì nó cũng hay hỏi thăm em.
Nghe tư vấn của thằng anh zai em (nhưng thằng anh của em nó cũng đểu lắm, chưa dám tin nhiều) và nghiên cứu các chiêu thức của các cao thủ em cũng chả tấn công luôn
Lúc đấy em nghĩ nếu tấn công dồn dập ngay, ngộ nhỡ chẳng qua là do em hoang tưởng là con bé nó thế nọ thế kia, mà đùng một cái mình nhào vô lộ chân tướng ra trong khi chuyện mới chỉ khởi đầu, nó chạy mất thì chết.
Nhưng mà chẳng nhẽ cứ loanh quanh thế này mãi à, phải tiến lên 1 tý chứ
Em nghĩ cũng lung lắm các bác ạ!

Rồi tất nhiên em cũng xin được của nó địa chỉ e mail.
Em đoán được nó chưa có người yêu, vì tan học xong nó đi thẳng về nhà chẳng ai đưa đón cả. Nó ăn mặc giản dị, không đú như những đứa khác, nói năng lễ độ, nhưng sắc sảo ma lanh.
Em thì các bác thấy đấy: mặt mũi cũng sáng sủa, đẹp trai từ xưa đến giờ, có chút của ăn của để tuy không nhiều, phương tiện đi lại mới chỉ chạy con MAX ghẻ do sư huynh thải cho từ khi em vào đại học. Em thì gày gò từ xưa đến giờ, không béo được chắc chưa đến lúc phát. Mồm miệng cũng tốt nhưng chỉ theo cảm hứng thôi, chác phải rèn luyện nhiều nữa.
Em cũng mất ngủ mấy đêm vì gái.
*
Thế rồi có lần em online sáng thì phát hiện, cô nàng online với Status : Mưa, buồn quá.
Em cuống cuồng cả lên, nhịn không nổi đành nhẩy vào hi, với helo loạn xị ngầu. May mắn thay cô nàng nhận ra nick của em và có trả lời.
Qua mấy câu xã giao, em gõ là : “Sao status nghe sến thế”. Em ấy trả lời : "viết thế để còn tán trai chứ".
(nghe hấp hẫn không các bác, em tưởng tượng như là nó đang định tán mình ấy)
Tuy vậy, em vẫn bình tĩnh viết tiếp :
"Hôm nay tâm trạng thế, ở trong lớp Q, cá tính lắm cơ mà."
Chẳng hiểu sao nó lại trả lời đúng ý em thế :
"Thế cá tính thì không được buồn sao ?"
Đúng phán đoán của em, em phang luôn cho 1 câu "ờ hờ, thế thì tâm trạng thật rùi"
Lập tức cô nàng biết 1 chữ rất to "Ối bà con ơi, tôi bị lừa"
Và có vẻ cay cú em lắm, từ đó em cầm trịch được nội dung chat chít.
Có 1 đoạn này nữa, nó bảo em là “đang ngủ thì có điện thoại gọi làm nó tỉnh giấc, làm hỏng mất giấc mơ đẹp”
Em vu vơ hỏi : "Thế cậu mơ thấy gì vậy ?"
Cô ta reply : "mơ thấy hoàng tử cưỡi bạch mã đến đón"
Nghe thế bất giác em phân vân hay nó ám chỉ mình với con MAX trắng.
Tuy vậy em cũng chả manh động
Nhưng rồi đêm đấy em lại mất ngủ các bác ạ.
Tối, em chẳng làm ăn được gì cả, nghĩ miên man không biết nó có thích mình không, rồi không hiểu sao nó lại nói những câu ẩn ý như thế, v.v.. rồi liệu em có nên phát động cuộc tổng tấn công chơi bài ngửa để nhanh chóng rõ ràng vấn đề.
Em sợ nhất là chẳng may, lỡ mồm nói ra lời yêu mà nó lại bảo "chúng mình làm bạn nhé" thì đời em coi như đã nhận 1 vòng hoa trắng. Híc híc híc.
Thế rồi.
Chuyện nó lại có những diễn biến mới.
Tối ấy mưa phùn, em đi học, đang mua cái kẹo cao su ăn cho thơm miệng để tý nữa ngồi học có nói chuyện với cô nàng thì mồm miệng nó đỡ hôi, bỗng em thấy nàng phóng xe vào gửi.
Mẹ khiếp, nàng đi con Piagio mà em thì các bác biết rồi đó, cưỡi con bạch mã đểu (có chết em không cơ chứ).
Nhưng dù sao đường đường là nam nhi lại sợ cái phù du ấy à. Em vẫn gọi ầm lên "Q ơi, đi học sớm thế"
Nàng cười, chu choa, xinh quá. Em run lẩy bẩy, chẳng biết nói gì, gượng lắm em chạy ra gần nàng vừa đi vừa mới thốt ra được 1 câu ngu như bò :
"Ăn kẹo cao su không ?"
Nàng nhoẻ miệng cười rõ duyên vậy mà làm em chết điếng :
"Cảm ơn N, tớ không bị thúi miệng"
Ặc ặc ặc...
Đau quá, đau quá.
Chắc thấy em đần thối ra, nàng lại cười cười bảo : "Hôm nay, đợi mãi mà chả thấy hoàng tử bạch mã đến đón gì cả, tụt hết cả hứng"
Ối trời, em như người từ cõi chết trở về, lại le te vẫy đuôi, lè lưỡi, bụng thầm nghĩ hình như ý nàng bảo mình buổi sau đến đón nàng đi học thì phải.
Nhưng mà thưa các bác, em tỉnh lắm, em thừa biết là nó đang xỏ mũi em, đang nâng em lên rồi đặt em xuống đây. (Có đúng không hả các bác.)
Các bác biết em trả lời thế nào không ? Em bảo cho chết, chẳng có hoàng tử nào đâu, may ra có cóc nhái ruồi muỗi nó đến đón cô. Hô hô.
Em thấy hắn cười khẩy không nói gì. Vào lớp em cũng không thèm ngồi cạnh nàng nữa mà ngồi với mấy đứa bạn đàn sáo cho đến hết buổi rồi ai về nhà nấy, chẳng nói câu nào thêm.


Được sửa bởi phuongmong ngày Fri May 07, 2010 7:55 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:14 am

Hôm học kế nó lại không đi học. Mất công em hộc tốc phóng từ chỗ làm về rõ sớm, đảo vào lớp thấy không có ai bèn ra quán nước trước cổng trường ngồi ngóng như ngóng cha mãi chả thấy nàng đâu.
Chán quá em đi vào lớp, tự nhủ rằng chắc nàng bận roài.
Ngồi học mà chả chữ nào vào đầu, mà cơ thể em nó tự suy nhược hay sao ấy, cứ chốc chốc nó lại bắt em thờ dài, làm mấy đứa con gái ngồi cạnh lấm lét cười.
Chết chửa, người ngoài còn biết mà cười với nhau thì người trong cuộc chắc đọc thấy lòng dạ em mất.
Nên nàng nghỉ học cũng vì thấy mùi ???
Nghĩ cùng kì các bác ạ, thời buổi kinh tế thị trường, con người 8X năng động, thông tin liên lạc tràn ngập khắp nơi nơi, ô thế mà cô nàng lại không dùng DĐ.
(Vì mấy lần nói chuyện, nàng bảo không dùng cellphone, tuy không tin nhưng quả thật chẳng thấy rút máy ra bao giờ, không biết là chiêu gì đây ???)
*
Sau đấy ít hôm, em đi công tác dưới NĐ, lúc ở trên ôtô, đầu em lờ mờ những suy nghĩ.
Theo suy diễn của em :
Nếu cô nàng định chơi trò ú tìm, hay đại loại là đang giở bài vở gì đó mà nghỉ học với mục đích tạo sự nhớ thương nơi con tim em thì em cũng việc quái gì phải mò đến lớp tìm kiếm nữa, nghỉ học vài buổi cũng chẳng chết ai, vừa chắc ăn, vừa khoẻ người, có khi lại tạo thắc mắc ngược cho nó ấy chứ lị.

Nói thêm là em không định tán gái bằng thơ
Khoản thơ thẩn thì xưa nay em chả đọc lấy 1 chữ (riêng khoản thơ tình đặc chủng thôi) còn các thể thơ Hồ Xuân Hương, cóc, mít em đọc không nhiều lắm.
Con người em xưa nay ghét nhất là sến, khóc lóc, uỷ mị tang thương sầu bi…
Đến cái lúc này em mới có biết mấy điều về nàng
1. Em xin đuợc số điện thoại cố định rồi
2. Nàng con nhà lành, mặt mũi không son phấn, móng chân móng tay không vẽ hoa, hay tô toét gì hết
3. Nàng đi xe Sirious, con Vétpa là của mẹ nàng.
4. Sơ thích đang điều tra...
*
Em nghỉ học mất 2 hôm. Hôm thứ 3 em mới vừa vào lớp đã thấy nàng ngồi chình ình ngay bàn 1 sáng choang như đèn neon. Cạnh nàng không có ai, bàn lại bàn đôi, dzô luôn, nhưng chưa kịp ấm đít đã nhận đòn phủ đầu kinh khỉnh :
- Đây chỉ có cóc nhái ruồi muỗi nó bu thôi!
Em ú ớ phun bừa ra 1 câu thối rinh :
- Ớ, thế hoá ra chỗ này bốc mùi khó ngửi à?!
Chắc nàng choáng nên mặt lừ lừ sưng vù lên. Trong bụng em hốt quá nhưng vẫn nhăn nhở cười và lảng tán sang chuyện khác. 1 lúc sau thấy nàng có vẻ vui vui. Vào học, gần cuối giờ em viết mẩu giấy luồn sang hỏi xin số đt cố định. May quá, mà nàng cho luôn.
Đến chiều thứ 7, nhớ nàng không chịu nổi. Chả hiểu giời xui đất khiến thế nào em gọi điện đến nhà nàng. Em cũng không ngờ là nàng nhấc máy, nhận ra em giọng nàng tươi roi rói. Đánh liều em hỏi luôn "Đang chán quá, có nhà không tui qua chơi".
OK! thế mới bỏ mịa mà lại có chỉ dẫn nhà cửa đàng hoàng nhé.
Em chạy như chó điên đến khu phố nhà nàng, ấy vậy vẫn phải gọi thêm 2 cuộc nữa mà vẫn chưa tìm ra nhà. Đến cuộc gọi thứ 3 nàng bực mình bảo em thôi không tìm được thì đừng đến nữa. Đúng lúc đó em xác định đưọc vị trí @Yahooooo
Nhà nàng bài trí đơn giản, gọn gàng ngăn nắp, có vẻ thuộc gia đình gia giáo. Thấy nàng rót nước mời chào sau vài câu xã giao.
Em phởn quá, kể lể lung tung về vụ đi tìm nhà, rồi thăng hoa bốc phét liên chi hồ điệp. Một lúc sau quanh quanh chuyển sang chuyện tình yêu, kinh nghiệm yêu đương của em không có nhưng được cái nghe hơi nồi chõ nhiều chuyện, kể lể với nàng về kĩ nghệ cưa gái của tụi con trai. Nàng cưòi khinh khi kể về kĩ nghệ cưa dzai của con gái. Cuối cùng chốt lại nàng bảo em rằng thì là nhiều thằng con zai tưởng là cưa đổ đưọc con gái nhưng đến khi về già nó mới biết rằng, chính nó bị tụi con gái đưa vào tròng.
Nghe đến đây, em sướng vãi cả ra cứ như em đang đưọc nàng cưa ấy.
Tiện mồm em hỏi : "thế cô yêu nhiều chưa mà kẻ cả dạy dỗ bọn tui ?". Nàng xoè tay nhẩm nhẩm, cũng đến gần chục đứa tựa nguyện xin chết rồi. Hu ...hu... chết em rồi.
Lúc đó có 1 con bé (sau em hỏi ra là em của nàng) đi xuống, nó cứ lườm lườm em rồi bắt nàng lên rửa bát gì đó để nó đi chợ làm cơm chiều.
Đến đây, em đành mạn phép xin về. Tiễn em ra đến cửa, nàng còn chốt hạ 1 câu nghe mới đau làm sao : "Đừng tưởng tôi có ý gì nhé". Em đành phải vớt vát : "Thì tôi cũng có ý gì đâu" - mồm nói, bụng đau như cắt.
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:15 am

Thế rồi 8/3 sắp đến
Em tính già tính non. Em đã đặt mua 1 bó hoa ngon ngon ở chỗ người quen, giá cả hợp lý chứ không đắt. Kèm theo 1 tấm thiếp chúc mừng với 2 chữ viết tắt B.M.
Tối 8/3 em sẽ nhờ 1 đứa bạn lạ hoắc đem đến tặng nàng. Em có trao đổi với nó sáng nay là "mày cứ chúc tụng cho khéo vào nhưng đừng nói tên tao ra nhé, mày cứ bảo là có người tặng chị". Nhiệm vụ của mày chỉ mang tính chất điện hoa.
Theo tính toán của em thì nàng sẽ suy đoán ai sẽ tặng mình hoa. Tất nhiên dấu vết sẽ là 2 chữ B.M ..hì hì.. các bác có đoán ra được 2 chữ đó là gì không.
Thực ra, 8/3 cũng chỉ là cái cớ để tạo dấu ấn thôi, chứ không phải là thời điểm để quyết định sự thành bại, hay mơ màng hơn nữa là 1 tình yêu viển vông gì đó.
Nếu sau 8/3 nàng có tín hiệu, chẳng hạn như cảm ơn thì em cũng chối phắt. Còn không thì cũng chẳng sao, có lẫn vào quà cáp của những chú vệ tinh khác cũng được. Chung quy cũng là mục đích để nói "công trạng hôm 8/3" lúc tỏ tình sau này. Đây có phải là chiêu lùi 1 bước mà tiến 2 bước không hả các bác.
Dự định của em là thế thôi.
Nói thật với các bác, hôm mùng 8/3 năm ấy em nhấp nhổm không yên suốt từ sáng đến tối, suýt nữa mấy lần nhắn tin chúc mừng xong rốt cục cũng kìm được.
Tối em và thằng bạn mò đến nhà nàng lúc 8h, hy vọng lúc đó nàng đã ăn cơm và tắm rửa xong rồi. Em căn dặn thằng bạn mọi thứ trước khi nó vào tặng hoa cho nàng. Khi đến đầu phố nhìn thấy trước cửa nhà nàng 1 đống xe máy, túm tụm vài đôi.. Linh tính có chuyện chẳng lành, em quay sang bảo thằng bạn tấp vào quán nước ngồi quan sát.
Một lúc sau, cả lũ đi ra, em tưỏng quả này thôi xong, chắc nàng ôm eo 1 thằng cha nào đó rồi, may quá nàng lại ngồi sau xe 1 đứa con gái.
Em cuống lên, đầu óc quay cuồng, thằng bạn em bảo phi xe theo xem tụi nó đi đâu. Mất 1 phút thì em bình tĩnh trở lại, nói với thằng bạn là thôi anh em mình đi đâu đó, lát nữa quay lại, đợi nàng về rồi tặng hoa. Chứ chuyện đã thế này rồi rình mò thêm làm gì, chắc nàng đi chơi cùng tụi bạn thôi hoặc có đi với ai chăng nữa cũng là quyền và niềm vui của nàng.
Em và thằng bạn đành ra quán cafe tâm sự, kể lể than thân trách phận..v.v…
Lúc gần 10h em tính chắc tầm này nàng sẽ về, 2 đứa quay lại chầu chực, trời thì mưa phùn, rét, thảm lắm các bác ạ.
Phải đến hơn 11h, nàng xuất hiện, ngồi đằng sau xe 1 thằng giai. Tim em đập thình thịch như trống ngũ liên. Em thấy nàng xuống xe nói gì đó với thằng kia rồi chạy vào ngõ. Tuy nhiên có 1 số chi tiết em chợt nhận thấy rằng nàng không có vẻ gì là thân mật với thằng kia, không ôm eo nó nhưng vẫn có hoa. Lạ quá các bác ạ.
Đợi thêm vài phút, em giục thằng bạn tiến lên. Hồi hộp lắm các bác ạ. Một lúc sau, thằng bạn em hớn hở chạy ra kêu ổn rồi. Nó kể là nàng đã nhận hoa sau khi nghe lời chúc tụng dẻo mỏ của thằng bạn em thì cười tít mắt. Nàng có hỏi là hoa của ai vậy? Theo đúng kế hoạch thằng bạn em chỉ bảo là của 1 người nhờ gửi tới (tất nhiên có kèm tấm thiệp của em).
Sáng hôm sau đi làm em cứ thấp thỏm đợi xem có số điện nào gọi cho mình không. Qua trưa chẳng có tín hiệu gì lạ. Buồn quá nhưng vẫn hy vọng nàng sẽ hiểu ai là người tặng hoa cho nàng.
Đến gần chiều, đột nhiên có 1 tin nhắn lạ bay đến. Nội dung cộc lốc "cam ơn nhieu nhe" .
Tối nay đi học, em lại ngồi cùng bàn với nàng.
Vẫn nói chuyện thản nhiên, chả đả động gì đến vụ hoa hoét, em chỉ hỏi : "tối hôm qua chị em có vui không ?" Hắn nói : "Vui, các anh giai tặng hoa chất đầy nhà, mà tối lúc đi chơi với về các cụ bảo có mấy thằng đến tặng hoa mà mày không có nhà".
Xong hắn quay sang nhướng mắt với em : "Thậm chí đêm khuya vẫn có thằng đến tặng". Em trề môi ậm ừ bảo : "Không ngờ có người tim lại nhiều ngăn đến vậy, dễ mắc bệnh tim to lắm".
Hắn lại cười ha ha "Tôi chẳng biết ai tim to nhưng lại nghe thấy nó đập thình thịnh đây này"
Đến đây thì em tịt.
Giờ ra chơi, em nẩy ra ý định mời tất cả tụi con gái đi karaoke 1 trận nhân hậu mùng 8/3. Em bảo với mấy thằng zai khác, tụi nó cũng máu vào lớp hè nhau xin nghỉ sớm để đi.
Trong lớp em hình như có chú cũng thích nàng hay sao ấy, chắc tối qua đi tầu ngầm rồi (nghe tụi bạn kể thế) mà thấy trên đường đi ra quán karaoke hắn leo lẻo với nàng suốt. Em đi đằng sau thấy 2 đứa cười đùa mà xót xa nỗi lòng. Vậy mà vẫn phải giữ mặt lạnh, tính nước thể hiện trong vụ ca hát này.
Ở trong quán, cả bọn hát hò ầm ĩ, em lạnh te ngồi nốc bia, chọn 1 số bài Tuấn Hưng và chốt bài X chạy ra bảo thằng soạn list tý nữa thực hiện riêng cho anh.
Em thấy nàng cùng hát với thằng kia bài Lời của gió. À há chúng nó tỏ tình qua bài hát đây.
1 lúc sau, list của em xuất hiện. Đứng lên trước bục, em gửi lời chúc mừng tới toàn thể chị em phụ nữ trong lớp với dư âm của ngày mùng 8/3. Sau đó là live show Tuấn Hưng được em phách nhạc sang thể loại ROCK, giọng khàn khoẻ, gào thét dữ dội.
Sau đó, em hát bài Vì Yêu bài tủ của em (đập chết bài Lời của gió của thằng kia), với bao nỗi niềm, tâm tư dồn nén em thể hiện hết vào đó, nói thật với các bác lúc đó em thăng hoa hát còn hay hơn cả KASIM ấy chứ.
Ối giời ơi, khi em hát xong, cả bọn vỗ tay như sấm dậy, nàng cười chói loá vỗ tay đèn đẹt.
Sướng quá các bác ạ.
Lúc về, thấy nàng nán lại,em tiến tới nàng bảo thôi cũng khuya rồi để tôi đưa cô về. Nàng quay sang gật đầu mỉm cười với em, Đoạn đường về nhà nàng không xa, em đi bên cạnh xe nàng mà lòng phơi phới, cũng chẳng biết nói gì nữa, chỉ im lặng thôi. Lúc gần đến ngõ, nàng bảo em "thôi về đi, không cần nữa đâu" em chẳng nói gì vẫn cứ cạnh nàng.
Rồi bất chợt nàng tự nhiên cười bảo "Đêm qua, ông tặng hoa tôi phải không ?"
Em bỗng sáng dạ trả lời "Không! Tôi chỉ đứng ở ngoài đường thôi"
Nàng phá lên cười bảo "Khá lắm"
Nói xong thì đã đến của nhà nàng rồi. Phải bái bai thôi
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:15 am

Cả ngày hôm sau, nam thanh nữ tú đi chơi ầm ầm ngoài đường trong khi em quyết tâm ngồi nhà, không điện đóm, email gì hết trên tinh thần tạo sự nhớ nhung cho cáo (nói thế thôi chứ em cũng nhấp nha nhấp nhổm vì nhớ nàng quá, có mỗi cách giảm nhiệt là gọi lũ bạn đến làm trận nhậu, vừa mừng chiến thắng vừa vặn nhỏ lửa tình).
Em tính giai đoạn tới có lẽ phải tăng cường gây áp lực tý. Nhưng tính đi tính lại vẫn chưa có phép nào hay.
*
Lại một hôm đi học, ngồi nói chuyện phiếm với nàng, nàng bảo là sắp tới có lẽ phải nghỉ học vì bận công việc. Thực ra nàng không thuộc biên chế của lớp tại chức T.A này , nàng đi học do đứa cháu rủ rê và nhân tiện ôn luyện cho nó đỡ quên.
Chết quả này mà không công nhanh thì em mất đi lợi thế rồi. Ngẫm ra cưa gái cũng khổ, đỏ mồ sôi nước mắt, sơ sảy 1 tý là teo mà chẳng biết nên cơm cháo gì không ?.
Nguy to, nguy to
Hôm sau đang ở cơ quan, em online thì bắt gặp nàng. Sau màn chào hỏi, nàng hỏi em có khoẻ không, sáng nay trời trở rét đó. Em bảo là đang bị tụt huyết áp đây. Thấy thế nàng lại hỏi sao mà bị tụt, tôi thấy ông khoẻ như voi, có chuyện gì mà tụt ?.
Em bày đặt rằng, sáng nay đi làm sớm, mắt mũi tèm nhèm thấy xa xa có đèn xanh (đèn giao thông đó) thế là rú ga tăng tốc chạy khẩn cấp để vượt vũ môn. Tưởng ước lượng được khả năng có thể vượt đèn xanh, ai ngờ gần tới nơi nó chuyển sang đèn đỏ, thấp thoáng có mấy chú công an đứng sau gốc cây. Sợ quá phải phanh gấp lại, đường trơn, suýt nữa thì tự gây tai nạn. Giờ vẫn hoảng, nên tụt huyết áp.
Hắn chèn 1 cái comic cười rồi gõ thêm : "Nam nhi trượng phu, quất ngựa truy phong há sao chỉ vì sợ ngã ngựa mà không dám làm chuyện nhớn"
Em đoán rằng hắn đang vờn em nên giả đò hỏi ngược lại : "Ngã ngựa chẳng đáng lo, chỉ lo vì dính vượt đèn đỏ mà công an túm là hận ngàn thu"
Hắn gõ tiếp "Sai rồi" và "nộp phạt là xong cùng lắm là lãnh án treo xe rồi đâu đấy cả" "ở đời đứa nào chả bị vài lần" "làm gì mà đã cường điệu lên ngàn với chả thu".
Rồi tụi em nói chuyện gì gì đó, em không nhớ nữa
Một lúc sau hắn có hỏi em thế đã hết tụt huyết áp chưa ?
Lúc đó em đã gà, mắc phải bệnh gà rất nghiêm trọng.
Em gõ rằng, thực ra tui đã tụt huyết áp lâu lắm rồi.
Hắn nháy "Làm seo ???"
Tôi tụt huyết áp bởi không biết có vượt được đèn xanh không ?.
Em không gõ nữa, với mục đích để đợi nó thấm đòn.
Ai ngờ hắn gõ lại "đừng có câu giờ"
và "ông làm tôi chán rồi, nếu nói chuyện cái kiểu này nữa là tôi sẽ không nói nữa đâu"
và "Bắt đầu từ hôm nay tôi nghỉ học lớp tại chức. Ông biết đấy tôi bận lắm. Chúng ta phải chia tay nhau rồi "
Em tưởng gây được áp lực nên nó ai ngờ nó lại nói thế. Em có cảm tưởng đây là cơ hội cuối cùng của mình, và hình như nó bắt đầu chán em cái gì đó, hay là do cách nói ẩn ý này mãi khiến nó chán, em hoang mang rất rối, nó đang đùa mình sao hay là mình nói thật đi ? Em dằn vặt cũng có thể hay là mình tưởng bở từ trước tới nay và hôm nay nó đã nót thật nó không muốn đùa nữa. Nó chả coi mình ra gì, mình chỉ là thằng đánh trống múa rối, làm trò hề, bây giờ nó nghỉ học mình sẽ không gặp được nó nữa, mất cơ hội rồi trong khi chuyện vẫn chưa đi đến đâu cả. Nhục quá hay là nói thật mẹ nó đi cho rõ trắng đen, đỡ lằng nhằng.
Chẳng hiểu sao lúc đó em lại mất sáng suốt và suy nghĩ quẩn như vậy. Đây có phải là do tâm lý gà, do sợ mất ???
Nhục quá!!
Em ngu ngốc gõ lại "Thế chúng ta vẫn có thể gặp nhau được chứ ?”
Hắn quote
“Không biết được”
Em càng rối. Đáng ra phải bình tĩnh thế mà đíu hiểu sao lại càng gà.
Hắn gõ gõ cái gì gì đại loại như sẽ không gặp được đâu vì đi công tác, dự án này nọ .v.v.
Đến đây em chẳng hiểu mình gõ cái gì nữa, mặt mũi tối mẹ nó rồi. Chỉ lo mất.
Em lại ngu "thế là chúng mình không gặp đuợc nhau rồi"
Hắn lại đưa comic cười "Có ai bảo là sẽ không gặp nhau nữa đâu, có thể gặp trên mạng mà"
(Trên mạng thì làm ăn cái con khỉ gì, em rủa thầm)
Lại càng ngu thêm phun mẹ nó ra mong vớt vát tý tình.
"Thế 1 ngày nào đó, Q sẽ yêu N chứ ?"
Hắn bảo "hoá ra là vậy"
“Để tôi nói cho nhé
Những lời này tôi nghe rất nhiều rồi
Lại còn nghe rất bay bướm là đằng khác
Nhưng không hiểu sao hôm nay tôi rất nóng mắt
Thôi ông tiếp tục làm việc đi
Tôi cần chuẩn bị một số việc. Vì ngày mai tôi sẽ rất bận.”
và log out luôn không một dấu vết.
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:17 am

Em đờ đẫn cả người. Ngồi đọc lại bản chát mà không hiểu tại sao mình vừa làm 1 chuyện ngu xuẩn.
Lúc ấy cảm giác nhục quá các bác ạ.Hì hì…
Đôi khi bây giờ em chợt cảm thấy tiếc đã không save những bản chat ấy
Ui gà non gặp cáo có khác.
Lúc ấy em thề là lần sau em không có chát chít gì hết, vì đây không phải sở trường của em.
*
Em nhớ lần trước, nàng có nói rằng nàng rất sợ bị em nhìn thẳng vào mắt, vì mỗi lần như vậy nàng có cảm giác bị khống chế và rối. Đó là do em hay phải đi giao dịch nên khi trao đổi 1 vấn đề nhậy cảm với ai không bao giờ em chớp mắt mà luôn nhìn xoáy vào mắt họ, mặt mũi cũng không biểu hiện gì cả, cũng không à ờ đồng tình ra vẻ tôi tiếp thu. Chính vì vậy đối phương không biết được trạng thái tâm lý của em. Cái này do sư huynh em truyền lại và ông ấy bảo em có đôi mắt rất đáng sợ.
Cũng có thể hắn cảm nhận được điều này nên đánh vào điểm yếu của em thông qua chát.
Em lấy lại cân bằng rất nhanh. Em đang chủ yếu phân tích vào câu tại sao nó lại nóng mắt khi em gõ 1 câu chẳng hề bay bướm thậm chí rất đỗi xuẩn ngu đó. Và có 1 cái gì không được lôgic ở câu chúng ta chia tay nhau. Đã là gì của nhau đâu mà phải chia tay.
Theo những gì em tự phân tích thì có thể nó vờn mình. Được thôi, em sẽ đợi. Có lẽ phải ôn lại quy tắc chỉ xuất quân khi đã chắc thắng, chưa gì đã manh động phọt mịa nó ra. Phải làm cho nàng tự nói câu đó chứ không phải mình.
Em sẽ làm lại từ đầu.
*
Em đang nằm trên giường bệnh, tim thì bị khuẩn nó ăn đến gần nửa, hồn phát tán một nơi phách lạc một nẻo.
Mặc dù vậy em vẫn chưa hết hi vọng lật ngược tình thế
1 mặt chạy thầy chạy thuốc khắp các nơi.
2 Nghe ngóng thế giới người ta đã phát minh ra loại thuốc đặc trị nào chưa
3 Tuyệt đối không đi lại, nằm im thở khẽ theo như đúng cách trị liệu của bác các sĩ trong giai đoạn cửa lỗ này.
*
Tối sau em có gọi điện đến nhà nàng, gọi theo số cố định đó. Nhưng chả ma nào nhấc máy cả.
Còn cái số máy nhắn tin hôm 8/3 không biết có phải của nàng không. Thế nên em mới dùng máy thằng bạn gọi thử vào thì nghe được giọng lạ hoắc.
Chẳng nhẽ tối nay đến thẳng nhà nàng đánh bài À Í A của LÊ MINH SƠN nhỉ.
May ra làm liều thuốc này mới có cơ bình phục.
Nhưng mà em cũng lăn tăn cái vụ sồn sồn này quá. Có mấy người nói đánh nhanh là gà chết ngay.
Em chết thì chẳng đáng tiếc, tiếc là tiếc cái mớ lý thuyết cưa gái chẳng đáng một xu các bác nhỉ.
Thế rồi có 1 tin rất vui các bác ạ.
Đúng là đi loăng quăng có con gà, có con gà. Ý em là tối nọ vớ được 1 tin nóng.
Em gọi điện đến nhà nàng thì được mẹ nàng bảo nàng đi công tác ngày mai mới về. Chà chà, cả tuần chờ đợi mệt mỏi, tụt huyết áp ghê gớm ấy thế nhận được cái tin này khoẻ hắn lên mấy phần.
Hì hì, mai gặp nàng rùi, với lại em cũng nghĩ ra được mấy trò để đoái công chuộc tội với nàng đây. Hy vọng mọi sự tốt đẹp.
Ai đó nói đường đời mấp mô mà đường tình lắt léo quả đúng không sai.
*
Em không hiểu cái tâm trạng suốt ruột đợi chờ đợi của người đang vật vã vì yêu nó như thế nào. Còn riêng em thì tả qua nó giống như 1 con nghiện, ngứa ngáy trong xương, thấp thỏm, lo âu, đôi khi lại hoang tưởng tung toé, rồi lại mỉm cười tủm tỉm. Rất chi là hâm hấp. Cả sáng em ra ra vào vào trên cơ quan chỉ có mỗi việc soi đồng hồ xem hết giờ chưa để còn đi về.
Cái thời gian đó nó dài lắm các bác ạ. Dài như đêm trường trung cổ, nó chỉ le lói ánh bình minh khi đồng hồ chỉ đến 2h chiều là giờ tan sở của em.
Tay run run như kiến đốt, thở hổn hển bấm số máy nhà nàng.
"Dạ. ALôô ạ" Cái điệu trả lời máy nghe đậm vị đặc trưng sữa chua y-a-zu của nàng. (đã bác nào nghe được kiểu trả lời "ALô ạ" chưa ạ ?)
"u.. , ớ , Q đấy à ?" em lắp bắp.
" Dạ, ai đấy ạ ?" đầu dây có vẻ ngạc nhiên. Chết roài, hoá ra bé em nhà nàng. "ơ, Q có nhà không em, cho anh gặp Q với !?"
"Dạ, chị Q ốm anh ạ !"
Ối giời ơi, sao lại ốm lúc này. Chết kon pà em rồi, bao kế hoạch chi tiết tối hôm qua em nghĩ ra giờ đổ hết xuốg sông xuống bể rồi.
"Thế hả ? ờ ờ, anh gọi sau vậy" em bảo con bé em thế.
Ngồi đần mặt ra ở bãi xe cơ quan, em vò đầu bứt tai, vừa thương nàng vừa tức nàng, vừa ghét cái thằng mình sao số đen thế. Đột nhiên, một ánh sáng thiên tài lướt qua trán giống y chang cậu gì gì đoạt giải Toán học Anh Kuốc ở phút 89 ấy.
Các bác ơi, lúc đó em run rẩy, lập bập, sung sướng, yêu ghét, ma giáo, rồi thương rồi cười, lại giận mình sao đểu thế, rồi lại chỉ muốn lao đến nàng, ngấu nghiến ôm ấp che chở nàng lúc này hơn bao giờ hết. Tim đập thình thịch, cảm xúc lẫn lộn, dây thần kinh tâm thần của em nó hoạt động hết công suất. Ý tưởng nhân cơ hội nàng ốm để chứng tỏ tấm chân tình của em đối với nàng bốc cao ngùn ngụt..
Lúc đó, ngồi trên con Bạch Mã già nua, em xiết cương, thúc vó, phóng như bay đến nhà nàng (trên đường có mua 20 hộp sữa Vinamiu). Sau khi gọi khản cổ, con bé em nàng lạch cạch mở cửa.
Em nhẹ nhàng vô đề "Chào em, Anh vừa gọi điện thì thấy em bảo Q ốm nên vội vã đến thăm". Con bé có vẻ ngạc nhiên lắm.
Em dồn dập thêm "Hôm nay Q đi công tác mới về phải không em?".
Con bé cũng lễ phép trả lời "Dạ, chắc chị ấy về buổi sáng anh ạ". "Em mới đi học về phát hiện chị ấy nằm ốm".
"Thế buổi sáng không ai ở nhà à ?" "Vâng ạ"
Chết chửa, nàng nằm ốm từ sáng mà không ai biết (biết thế này em gọi điện từ sáng rồi có phải hay không ).
Con bé dẫn em lên phòng nàng. Sau 1 tuần mòn mỏi nhớ nhung đến hao mòn thể trạng, em đã thấy nàng, nàng đây, nàng nằm bẹp tai như một con mèo nhỏ, mặt nàng trắng bệch xanh rớt, đầu giường là lỉnh kỉnh cốc, tách với khăn mặt. Lúc đó. em muốn nhào vô ôm chầm lấy nàng để nói những lời âu yếm xót thương và cũng muốn được giang rộng bờ vai che chở nàng quá đi.
Bỗng một mùi tanh tanh bốc lên làm em tý lộn mửa, nàng đột nhiên nghiêng mình oẹ oẹ, khạc nhổ vào cái chậu đầy chất nhờn nhờn. Rồi nàng vớ lấy cái cốc xúc miệng rồi lại nhổ ra chậu. Xong cơn nôn, nàng thiếp đi ngay.
Em bàng hoàng, xót ruột hỏi con bé em "Q ốm nôn à ?"
"Dạ," Nó lễ phép trả lời và cầm cái chậu đó đem đi.
Em ngồi bên giường nàng, chẳng biết nói lời gì hay hay chỉ nói nói được câu "Biết tin Q ốm, tôi vội đến thăm, có ít sữa đây, lúc nào tỉnh thì uống cho lại người".
An ủi thêm được mấy câu nữa, nàng vẫn chẳng không nói gì thì con bé em quay lại. Em hỏi "Có cho chị Q uống thuốc gì chưa ?" Nó trả lời " Bệnh của chị ấy lạ lắm, cứ mỗi lần nôn, có uống thuốc vào thì cũng nôn ra cả thuốc"
Rồi nó có vẻ quan tâm "Chị Q, em pha cho chị nước cam nhé"
Em lại thấy nàng chồm dậy, quay ra cái chậu nôn đến oẹ 1 cái, toàn mật xanh mật vàng.
Nàng thều thào "đừng pha gì,..... uống vào.... nôn ngay....."
Em nói với con bé như thể tìm kiếm sự đồng tình "Nôn thế này, chắc háo nước lắm". Nó rầu rầu "Chị ấy mà nôn thì nôn cả 1 ngày 1 đêm luôn, uống bột sắn hay nước cam, chanh gì vào là đều kêu chua miệng và nôn dữ dội hơn, chỉ có mỗi món nước rau muống luộc gừng"
Cái cảm giác chua và lợm giọng khó chịu khi nôn em hiểu lắm chứ, cái này em đã trả qua rồi (do cũng bị bệnh gần giống thế này), vấn đề không phải là nôn mà là nôn ra phải khiến mình cảm thấy dễ chịu.
Em bảo con em "Như anh biết thì nên bảo Q uống nước dừa, hay nước ngô nóng có tí đường là hay nhất, vừa đỡ háo mà nếu có nôn cũng không bị chua miệng đâu !"
"Ở đây có chỗ nào bán nước ngô không ?"
"Dạ, em không biết" nó rên rỉ.
Em bảo nó cứ chăm sóc chị Q đi, để anh đi mua nước ngô.
Ở Hàng Chai hay bán nem chua nướng và đun nước ngô với mía nhưng chắc chỉ bán buổi tối thôi em đang nhẩm nhẩm như thế thì ánh sáng thiên tài lại lướt qua trán lần nữa. Ra mẹ nó cái hàng Lẩu gần đây, lần trước nhậu ở đó nó có bán nước ngô thì phải. Y chang những gì em nghĩ, bọn bán lẩu đó đồng ý bán nước ngô không, em làm luôn 2 chai COCACOLA to tổ chảng mang về nhà nàng.
Thậm thụt đưa nước cho con em ở ngoài cửa xong thấy chẳng có lý do gì ở lại, em đành quay xe về.
Chẳng hiểu sao lúc đó em tự nhiên chán thế. Đi dưới mưa lòng buồn rười rượi không hiểu tại sao mình buồn.
Chán đời quá em ra quán gì ở Hồ HK leo lên gác gọi cốc cafe, gọi thêm chai bia ngồi nghỉ ngẩn ngơ, ngắm đường ngắm phố, ngắm mưa, ngắm nhìn nam thanh nữ tú đèo nhau dưới đường mà lòng dạ thổn thức.
Thấy thương nàng, thương luôn cho cái số kiếp cầm cưa của mình. Tình cảm mình tuy không nói nhưng lớn lao như thế liệu nàng có hiểu cho trăng hỡi giời ? Thiên hạ người ta yêu nhau dễ thế còn mình thì...
Em lại đang gà tâm sự phải không các bác. Thôi đành biết sao được, người ta danh giá, cao vời vợi thế kia, mình cũng chỉ là một thằng ăn mày trong vô số thằng đang ngửa tay đi gõ cửa tình yêu. (thôi em chẳng dám sến nữa đâu, cái này em không quen ...hà hà).
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:20 am

Cả tối, em nằm nhà bật TV xem phim cuối tuần cho đỡ buồn. Đang thiu thiu, bỗng kêu 1 tiếng dế.
Một số máy trông quen quen, đúng rồi, số máy nhắn tin hôm mùng 8/3. Chà xem nội dung nào. Hồi hộp quá.
CÁM ƠN ÔNG VÌ VỤ NƯỚC NGÔ NHÉ, ĐÚNG LÀ THẦN DƯỢC, TÔI ĐỠ RỒI, ĐANG UỐNG SỮA CỦA ÔNG ĐÂY SẼ GẶP ÔNG SỚM. (Nguyên văn.)
TRỜI ƠI, lúc ấy em sướng quá các bác ạ. Tin nhắn nhỏ nhưng tấm lòng lại lớn các bác ạ. Hu hu.. em xúc động quá đi mất. Em phải làm gì , làm gì bây giờ.. sướng quá, sướng như trúng số đề các bác ạ.
Nàng đã hồi âm.
*
Em muốn nói rằng
Trong cuộc chiến dành quyền sở hữu, dù em có thua, có mất nàng đi chăng nữa.. em cũng không đến nỗi phải rơi nước mắt nước mũi
Kinh nghiệm đau thương ngay vài bước đầu em đã học được rồi.
Thế nên, sau vụ binh biến ở nước Ngô, em cẩn trọng đợi cho nàng phục hồi thể lực và tối hôm nay em gọi điện đến nhà nàng.
Gọi lần 1 lúc 8h, mẹ nàng nói nàng đi làm chưa về. Lần 2 lúc 9h thì nghe được 1 cái giọng, cái giọng trả lời điện thoại chua lòm đặc chủng ngạo mạn sao mà đáng ghét thế khiến em lại mổi máu cà khịa "Q đấy à, N đây, nghe cái giọng đã thấy khoẻ rồi ?" "Đâu, yếu lắm, cần thêm 20 chục hộp sữa nữa, mang đến ngay nhé". Và kèm theo 1 tiếng cười hi hí rất khẽ.
Em tưởng thế nào, phải ngọt ngào chứ sao lại quái vật thế này. Điên lắm các bác à nhưng mà em nhớ lời các bậc cao thủ dặn là phải nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng.
Em nhún nhường "Thôi đừng đùa nữa, hỏi thật đấy, khoẻ hẳn chưa ?".
"Ai đâu dám đùa, tôi thấy đùa thì đùa, còn hỏi thật thì tôi ...mà ông nghe giọng chẳng lẽ không biết sao"
Em điên lắm mà vẫn phải kìm "Thôi xin đấy, nói chuyện tử tế đi nào"
"Dạ, Em khoẻ rồi ạ .."nó nói đểu gì nữa ấy và rồi nó xoa "... cảm ơn nhiều nhé, sao hôm nọ mua lắm sữa thế ?"
"Thì hôm đó, cuống lên mua đại ấy mà" Em nhân tiện thể hiện sự galăng tý cho nó bằng anh bằng em (hì hì).
......
Chẳng nhớ em nói gì nữa đại loại hỏi nó về cái sự ốm của nó. Lúc đầu hắn bảo có thể do bị cảm, sau đó em hỏi thêm về có phải nguyên nhân là do busy quá không, thì hắn bắt đầu kể lể, kể tội, kể chuyện cơ quan như di chuyển liên tục, vất vả, lo lắng nhiều thứ khác (cái này bọn em cũng hay chửi bới chuyện ở cơ quan với nhau khi còn học chung) rồi dây cà dây muống sang chuyện khác.
10' buôn trôi qua, em nẩy ra 1 ý. Các bác bảo em làm thế này có được không nhé.
Đang nghe hắn buôn. Em bảo thôi chết rồi thằng Đạt Tý (thằng học cùng lớp tụi em, thằng này nàng không ưa lắm do hay đá đểu và soi mói tụi em "tình củm ngồi với nhau" ở lớp) nó đến nhà tôi. Hình như nó đang ở dưới nhà. Thôi để lúc khác buôn tiếp nhé.
Thấy hắn cứ hả, hả, có vẻ tiếc rẻ việc được buôn điện thoại chùa của con người ta. (đằng nào cũng cho nó cụt hứng luôn để....hí hí)
... để em rắc thính "thứ 7 này tôi rỗi, có gì tôi qua nhà chơi".
Em đoán chắc chắn là do chưa hết hứng buôn dở nên hắn mắc phải sai lầm vô tình hoặc cũng có thể hữu ý : "Thôi, đừng qua nhà, cú vọ nó hay soi lắm, có gì đi uống nước, tôi có mấy chuyện muốn nói với ông" (cú vọ là em nàng, lần trước nàng có kể là cú vọ hay soi chuyện tụi bạn trai của nàng).
Khà khà, chí ít em cũng chẳng phải mời nàng mà chính nàng lại gợi ý cho em. Đỡ mang tiếng quá, há há.
Tuy nhiên, sau những giây phút hào hứng em mới thấy 1 điều không hề đơn giản chút nào. Nó muốn nói chuyện gì với em ???
Chắc chắn phải có chuyện quan trọng nó mới nói thế. Nó cho em biết là nó yêu em à ? hay là lại chỉ là bạn ?
Theo em suy đoán, nàng cũng đã bày binh bố trận sẵn rồi, đợi em kéo quân đến thôi. Giả thử là các bác thì các bác có đánh trận sống mái vào hôm đó không (vì hôm tới đây chính là cơ hội được đi uống nước có 1 không 2). Duy chỉ có điều : MỘT LÀ CHẾT, HAI LÀ SỐNG. Chứ tình cảm của em bày ra như thế từ trước tới này thì nàng cũng quá hiểu, nhất là sau vụ bị hớ vụ chát, mình nằm vùng mãi cũng không phải là giải pháp hay.
Chả nhẽ muôn việc đủ cả, chỉ thiếu gió Đông ?
*
Em là em ghét nhất cái trò thậm thụt hẹn hò con gái nhà người ta ở gốc đa, gốc si. Đi đâu phải đàng hoàng, thậm chí gọi điện thoại em cũng đàng hoàng (chả thế mà cụ bà có biết mặt em đâu mà vẫn chu đáo trả lời thông tin về nàng đó thôi) nếu các cụ có bảo cháu nhớ để ý em cho bác thì .... hí hí cháu sẽ để ý chăm sóc đến nơi đến chốn ấy ạ!
Thực ra, trong lần song đấu này em thấy có gì đó vẫn lăn tăn. Vấn đề vật chất ấy mà. Chuyện này ít nhiều có ảnh hưởng qua lại với chuyện tình cảm. Như các bác biết thì gia đình nhà em nghèo (do liêm khiết), đâm ra con cái như tụi em cũng phải lo đóng góp cho gia đinh nên cũng chẳng dư dả gì, chi tiêu nhiều khi cũng phải tính toán kĩ càng nên đến giờ em vẫn chưa có nổi 1 con chiến mã ra hồn để ra trận cho nó oách tý.
Mà con Bạch Mã nhà em nó yếu và rệu rã lắm rồi, giờ nàng có đồng ý ngồi lên thì có khi nó oằn lưng gẫy rụp 1 cái thì teo. Hơn nữa, cứ cho rằng nàng thông cảm, nhưng thấy nó bửn bửn, xấu mã khiến nàng ngượng và phân tâm thì... cũng khó xử nhỉ.
Ấy là chưa kể ngộ nhỡ nàng lôi con Vẹp pa ra đi cùng em thì thật là xấu hổ ban đại diện.
Em cũng định thuê con Lần cưỡi 1 tối cho nó oai hùng nhể. Nhưng nghĩ lại thôi, kệ kon pà nó, cứ cưỡi Bạch Mã già, xem nàng phản ứng thế nào.
Thứ 2 nữa là quán xá, em cũng không có điều kiện đi nhiều chỗ lắm.
Em thích chỗ nào có tý nhạc nhẹ, kéo violon thì hay biết mấy. Vì em đoán nàng thích nhạc cổ điển trữ tình nước ngoài như mấy cái bài Righ here waiting for U, Hello, Moonlight (vì hồi trước lúc nghỉ học ra chơi nàng cứ tha thẩn hát ư ử mấy cái điệu này --> em đoán được).
Có 1 chỗ em thích nhất là ở cái phố gì quặt quặt ở Phương Mai, có ghế bệt bệt ngồi như ngồi xổm rất thích và tình cảm, khổ nỗi nó là là chỗ ồn ào toàn sinh viên, lại ngồi vỉa hè thế mới đau.
Các bác đừng chửi em vì tội chăm chú vào vật chất quá. Nếu em không dốt trong môn Triết học thì trong chương mở đầu có ghi rành rành vật chất sinh ra tinh thần và tinh thần lại tác động ngược lại vật chất thì phải.
Thú thật với các bác, lần trước định rủ nàng đi ào ào cho xong, chứ lần này thấy nghiêm trọng quá nên mới lẩm cẩm bày biện thế này.
*
Tối ấy, em gọi điện đến nhà nàng, có à í a tý chút, chỉ chuyện tào lao thôi, đoạn cuối em có nhắc nhở nàng về vụ thứ 7. Nàng đã confirm, và hẹn em ở rốn rùa lúc 5h chiều (không thể thay đổi được thời gian vì nàng bảo có việc phải lên nhà nội lúc 8h sau đó, chủ nhật lại càng không vì rất bận). Địa điểm cụ thể sẽ quyết định trước lúc giao chiến.
Hồi hộp quá đi mất. Nghĩ lại vẫn bật cười. Mấy hôm đấy khuya nào em cũng lên sân thượng, tăng cường thể lực, luyện công cao hơn mọi ngày. 1 là giảm căng thẳng, 2 là nếu có may mắn được đi xúc than, chí ít cũng phải cho nàng thấy tấm thân hộ pháp rèn luyện bao năm nay.
Vụ quần áo thì em chuyên gia mặc quần kaki. Hôm đấy đóng sơ vin.
Nhưng mà em chỉ có sơ mi đắt nhất là 350K thôi, của PHARAONG may 10. Bác nào chê thì em cũng chịu vì đi tiếp khách em cũng chỉ đến thế này thôi.
(Hay bác nào hào phóng gửi tặng em 1 cái hịn hịn đi.)
*.
Thú thực với các bác là em cũng nhấp nhỏm, hậu cảnh tất bật ít nhiều nguyên do là chuẩn bị lên hình mừ.
Nào là nên tính dùng nước hoa hay không dùng vì xưa này chưa dùng bao giờ. Thôi không dùng nữa và cũng không cần phải gel bọt gì hết, cứ tự nhiên như mọi khi vì mình cũng đẹp trai thơm tho sẵn rồi. Hí hí.
Survey được mấy địa điểm rồi nhưng vẫn chưa quyết vào đâu, tuỳ tình hình đã.
Đã quyết đi Bạch Mã.
Thủ sẵn Tissiu giấy ăn đề phòng nàng cảm động rớt nước mắt hoặc mình khóc hận mà rút ra lau. Hê hê
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:22 am

Chiều nay sư huynh nhà em đi công tác về, lão ấy mời bạn bè đến nhà nhậu, em cũng tham gia tý cho xôm. Thấy tụi bạn lão kể chuyện đi săn cáo mà mắc cười quá. Lão nào cũng kể chiến tích bị cáo nó oánh cho u đầu mẻ trán. Có con cáo đã bị thịt rồi vậy mà 5,6 năm giời sau nó phục hồi chức năng quay lại cắn. Nói chung là các bố ấy cũng kể nhiều chuyện hay.
Ngày mai em phải cày kiếm thêm mớ rau ở cơ quan đến trưa mất. Vất vả lắm các bác ạ.
Chả biết sau này các chị cáo có thông cảm cho không, hay là chỉ vớ vỉn rồi chê lương tụi gà thấp < 2 triệu, và đá đít thằng em dại này
*
Của đáng tội, thời gian hôm ấy sao trôi chậm thế các bác ạ. Mặc dù trời rét mướt, mồ hôi em tuôn từng cơn tới trước giờ G 30 phút, cái khoảng khắc lo sợ bị từ chối ở phút chót khiến con tim trong trắng của em đập như vỡ toác lồng ngực. Ôi chao có lẽ cái cảm giác run rẩy bấm số máy nhà nàng để confirm lại mặt trận giao đấu sẽ chẳng bao giờ lãng quên trong kí ức em mất thôi.
Ơn giời. nàng nghe máy và hẹn em ở trước cổng Sở VH TT bỏ qua những lời cầu xin đưa đón. Anyway, thế là tốt rồi ,em thở phào nhẹ cả người. Nai nịt gọn gàng, quần kaki vàng lá úa, áo sơmi trắng ngả xanh cực nhạt được tô điểm bằng những ô sợi dập chìm cách điệu theo phong cách lạnh của Bắc Âu. Khoác thêm cái áo kiêm 2 chức năng chống rét và chống mưa. Chân xỏ giầy tím than đi hia xuất vạn dặm của Thượng Đình. Toàn đồ Việt Nam chất lượng cao (các bác nhớ mua hàng Việt Nam nhé, hơn gấp vạn lần hàng hiệu đó). Tóc mới cắt ngắn để tự nhiên theo kiểu Lampard-Owen. Ưỡn ngược soi gương thấy mình đẹp trai phong thái hơn hẳn ngày thường. Vậy là sau bao thăng trầm, nhấp nhổm lo âu, hồi hộp đến ngẹt thở. Giờ sẵn sàng xung trận.
Bạch Mã được tắm rửa, ăn no cỏ trông cũng không đến nỗi nào, cứ thế ngựa già đủng đỉnh đưa em tới điểm hẹn trễ 5 phút. Oài, chả thấy nàng đâu cả, đợi tý vậy, 10 phút nữa trôi qua, chỉ thấy bóng chim tăm cá, mk, nàng định cho em đợt mọt gông chắc. Đúng là tụi con gái không bao giờ từ bỏ được cái trò này. Đang tính chửi bậy thì giật hết cả cửa mình, thằng ôn đi bố láo nào tông cả bánh trước vào chân trụ của em. Bố mày đang cú đây, em ngoạc mồm ra sau định rủa sả thì... nàng.
Nàng ngồi trên con Sirius toe toét cười. Ôi chao ôi, con tim em rụng như lá lìa cành, nàng đẹp và duyên khủng khiếp. Nàng ăn mặc cũng tuyệt vời quá đi, nhẹ nhàng mà không diêm dúa, gọn nhẹ năng động mà cộng kín đáo cao sang. Thèm rỏ cả rãi các bác ạ, chỉ muốn nhào dzô cắn 1 cái.
Vừa mừng vì nàng đẹp vừa tức vì đợi lâu. Mặt cười mếu máo, em dài giọng thốt lên "Khiếp uoá..." với bao hàm ý.
"Làm seo ? tôi đến muộn bao lâu mà ông đã kêu rồi, chẳng chịu hỏi han tôi thì thôi lại còn kêu, thất vọng quá đi"- Nàng trở mặt nghiêm nghị.
Đúng là cáo già có khác, hắn chưa gì đã đánh nắn gân mình. Em thề với các bác là em nghe xong 2 chữ thất vọng ở đoạn cuối mà run hết cả chân tay. Vội vàng xun xoe nịnh bợ chữa cháy : "đâu có, vừa rồi đang đứng đợi, chợt thấy ông cụ nhà tôi đi qua, cụ bảo mày hẹn hò với em nào thế mà tao thấy trồng cây ở đây gần nửa tiếng rồi?" (cơ quan ông cụ nhà em cũng gần đó thật nên mới liên tưởng bịa ra ).
"Thế nên tôi kêu là do kêu cái vụ đó chứ kêu gì cô đâu" Em hấp háy mắt với hắn.
“Thôi xin, ông chỉ được cái lẻo mép” Hắn xuỳ xuỳ.
Phởn quá các bác ạ. Em tồng tộc phun tiếp :
- Tôi xin thề với cô đây là lần đầu tiên tôi hẹn hò với bạn gái ...
- Này tôi nói cho mà biết, ai là bạn gái ông ! - hắn chẹn họng em ngay.
- Ơ, thế chả là bạn gái thì cô là .... pê đê à ? - Em cười ha hả vì nhớ có ai nói chuyện này lần trước rồi.
- Này, ăn nói cho cẩn thận đấy nhé, có muốn tôi đi về không? - Hắn trợn mắt doạ.
- Ấy chớ. thú thật với cô, kể từ hồi nhớn nhớn từ cấp 3 đến giờ có biết đi chơi riêng với bạn gái là gì đâu, ngố lắm - Em thật thà sụt sùi do tự nhiên thấy tủi thân.
- Trông cái mặt dầy như thế này mà kêu ngố thì tôi cũng lấy làm lạ
Lúc đó em càng thấy tủi thân cho cái kiếp con giai sống hơn ¼ cuộc đời mà chưa biết đến hương vị tình yêu đôi lứa. Lại càng khóc to, càng kể lể bày đặt về cái trường cấp 3 Nguyễn Trãi ở Giang Văn Minh Kim Mã Hà Nội. Hồi đó khu đấy còn chưa mở đường, chật hẹp lam lũ quê mùa, làm sao sánh đựoc với những dân Quí-x-tộc sài hàng hiệu ở trường AMS (nàng học chuyên Anh trường AMS khi xưa mà).
Rồi em bảo hồi đó nhìn thấy tụi trường AMS vừa thèm vừa ghen tức, thấy tụi nó được ca ngợi trên báo Hoa Học Trò thường xuyên, mà trường mình sát vách ngay đó thì quê 1 cục. Tiện thể em khen lấy khen để là Q ngày xưa học giỏi nhỉ, giờ vẫn thông minh phát tiết cả ra ngoài.
Nàng có vẻ khiêm tốn mà rằng : "Do tụi nhà báo nó bốc phét thôi, chứ cũng ngu dốt như ai ấy mà"
Được cái gãi đúng chỗ ngứa : “Hờ, thế hoá ra cô cũng là 1 trong số những đứa ngu dốt đó à .. hế hế"
(cái bệnh chọc ngoáy móc lốp này em không thể nào chữa được các bác ạ).
Bọn em đi loằng ngoằng ra đầu LNQ và NHH, cái chỗ có bãi gửi xe. Em bắt đầu giở võ :
"Q ơi, đi một xe nhé cho tiện".
Nàng thoáng chần chừ nói : "Thôi cứ đi 2 xe đi".
"À há, chắc chê bạch mã nhà tôi ốm yếu nên ngại hả" - Em kích tướng.
Phát huy tác dụng ngay ngay lập tức.
Ka ka, em đèo nàng bằng chính con xe của nàng tất nhiên là không quên vụ gạt để chân (các bác cho 1 tràng vỗ tay nào)
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:23 am

....
Nói chung là tụi em vừa đi vừa nói chuyện cũng nhiều. Chả hiểu thế nào lại bới ra được cái chuyện ngày xưa đẻ cùng nhà hộ sinh, rồi hai đứa thi nhau kể chuyện về thời học sinh của mình, về những kỉ niệm học hành thời thơ ấu, về mưa phùn, về cái dữ dội của mùa hè, về cái khí trời lãng đãng của mùa thu, à cả chuyện cười tiếu lâm bậy bạ v.v, chuyện làng chuyện xã, chuyện cơ quan, nhiều nhiều thứ lắm và cả tình bạn, tình yêu nữa... mải vui mà cũng có thể do được đèo nàng nên sướng quá cứ rong ruổi trên những con đường ven đô không ồn ào bụi bặm, suốt từ Nguyễn Hữư Huân, qua Âu cơ, Lạc Long Quân, qua Bãi tre rồi đến đường cao tốc xa tít tắp... Nàng cười suốt.
Vui, lạ, thỉnh thoảng được cái rất lạ lạ các bác ạ.
Trời bắt đầu mưa lâm thâm, mà lại ở xa quá rồi tít trên cầu Thăng Long lộng gió..... Do đoán trước có mưa nên em đã thủ sẵn áo mưa 2 đầu hẳn hoi nhé, 2 đứa mặc vào buôn chuyện tiếp rồi quay đầu hướng về phía trung tâm.
Khi đã thấm mệt và lúc đó chợt nhận ra rằng tụi em chẳng vào được 1 cái quán nào cả. Đường phố thì đã lên đèn.
Em gợi ý "Mải nói chuyện khô hết cả họng rồi, mưa lạnh nữa có lẽ chúng mình vào đâu đó ngồi thôi thôi”
Hắn cười bảo em, đại ý là hắn cảm thấy rất vui, hắn rất thích chạy xe tà tà theo những con phố, có thể là do thói quen hoặc đơn giản là hắn thích thế. Rồi hắn khen em cũng tâm lý ra phết, biết đánh vào sở thích của hắn, hót hay, tinh tướng đàn ông và biết tán gái nữa, .v.v. và làm cho hắn có được cái cảm giác lãng mạn mà hắn đã đánh mất từ lâu.
(Được nàng khen thế này, em sướng thượng hết cả lên, người cứ như bồng bềnh trên mây, tý nữa thì bắn cả ấy ra ngoài ...hê hê..)
Tuy nhiên, khoảng thời gian này chỉ là khoảng lặng cho đối thủ ngất ngây chủ quan trước đợt tấn công của Cáo.
Hắn nói hắn có 1 ông bạn, cũng thỉnh thoảng đưa hắn đi theo những lối đi vắng lặng, pha chút hương vị đô thị làng quê bình yên như thế này....v.v ông ấy rất được tính và chơi với tôi thế nọ thế kia..v.v.
Nghe những lời "tâm sự" của hắn, em lờ mờ cảm thấy như thể hắn so sánh em với gã "ông bạn kia" hoặc cũng có thể là nó đang ví von, cách điệu...
Em chột dạ không nói gì và nhìn hắn bằng Thần Nhãn Thâu Tâm qua gương chiếu hậu.
Có vẻ như cảm nhận được độ nóng của tình huống, hắn cười tủm bí hiểm “Tôi chơi thân với ông ấy đến nỗi bà cụ nhà tôi cứ tưởng 2 đứa yêu nhau rồi. Thú vị thật ...." rồi hắn ngân nga hát bài "Hello, It''s me..."
Cô em định kiêu kích tôi hay là Ali mơi mơi đây, thái độ rất mời chào? Quả thật, hắn làm em hơi shock, vừa hoang tưởng có thể mình chính là nhân vật đang được giả định kia , nhưng cũng vừa ghen ghét, tự ái nếu như hắn tồn tại. Em đá thăm dò “Thân đến thế rồi sao không yêu nhau đi” .
Hắn tiếp tục trịnh thượng, áp đặt lối chơi của hắn trên cái sự công không ra công mà thủ cũng không ra thủ của em.
"Vậy ông nghĩ rằng cứ thân nhau, thậm chí có cái gì đó đầy tiềm năng ở giữa ranh giới tình bạn thì sẽ tiến tới yêu nhau sao?". Với giọng khinh khỉnh phủ nhận.
Ngang nhiên thật, định rũ bỏ sạch trơn mọi thứ từ trước tới nay à.
Em định phản công bằng 1 loạt câu hỏi "tại sao không?" "Có sở tốt vậy không tiến lên thì bị dở hơi à ?" chợt em giật mình cảnh giác, nếu bây giờ hỏi như thế thì rất trẻ con, bình thường quá..., ờ đã thế tao cho mày chít.
"à, ra là có 2 đứa lạ hoắc chẳng quen biết gì, có tiềm năng hận nhau, sắp đốt nhà nhau tới nơi rồi thì mới tiến tới tình yêu được, tôi nói đúng ý cô chứ ?”
"ông nguỵ biện hay đấy nhưng hiểu sai ý tôi hoàn toàn!" hắn lạnh lùng
Thật sự em không dám tranh luận sâu thêm, sợ dính bẫy, vớ vẫn còn bị nó khoát sâu hơn thành tình bạn dẫn đến tử thương....thôi dừng ở đấy thôi.
Em linh cảm có 1 cái gì đó rất nguy hiểm đằng sau nó, vì không phải vô cớ hắn chuyển giọng lạnh lùng đến vậy. Binh thư mà em ngâm kíu cũng bó trym với “trạng thái tâm lý thú vị” của Cáo này thôi.
Xong những lời này thì bọn em đang gần ngay quán Al Fresco ở Láng Hạ. Em ngoảnh sang nhìn lên biển quán tính vào đây. Dù sao đây cũng là 1 trong những chảo lửa Béc-na-bêu của em. Và theo kế hoạch em sẽ mời hắn vào ăn Pizza, vì lúc đó cũng đói và mưa quá.
Chắc chắn với sự nhậy cảm đầy bản năng, hắn nhìn thẳng vào em qua gương phản chiếu, miệng ngoài thơn thớt cười nói, "Hôm nay thế là đủ rồi, tôi thấy rất vui, vào quán làm chi nữa, tôi biết ông sẽ định làm gì tiếp mà , đừng mất công nữa, xin lỗi tôi quên không nói trước với ông là tôi phải về sớm đấy”.
Thế này thì khác gì nham hiểm giết người không dao rồi. Trời ơi là trời…Hắn… hắn lừa đảo … hắn giết em rồi….
Mọi ý đồ bị phá sản hoàn toàn. Mặc dù em đã rất cẩn thận trong lời ăn tiếng nói, không hề có 1 chữ yêu trực tiếp, thăm dò nhẹ nhàng, chờ đợi thời cơ úp sọt, ai ngờ hắn làm cú hồi mã thương, hỏng hết cả bánh kẹo. Con Cáo này thành tinh mất rồi.
Em có cằn nhằn, nài nỉ thêm cái gì nữa hắn cũng từ chối rất điệu nghệ với lý do lên nhà nội ăn cỗ. Biết là không ăn thua thua, để tránh mất mặt, thứ 2 nữa mình cũng đang đi xe của nàng, cần tôn trọng và giữ vững cái sự Kool của mình, em đành stop, lảng sang nói chuyện khác trên đường đưa hắn về, thêm 1 lúc nữa em thấy nhạt chuyện, đành im lặng.
Thất vọng quá chừng luôn.
Bài binh bố trận thế không ngờ lại bị biến tướng ra như vậy. (các bác thổi điệu kèn bát âm nghe cho vui vui vậy, híc híc)
Buồn lắm các bác ạ, chắc cái mặt em lúc đó nó đần đần như ngỗng ỉa.
Đột nhiên hắn tủm tỉm “Đừng có tức tôi, thở đi, thở đi, nào thở dài đi nào, thở đi!"
Như bị thôi miên, cũng thêm phần ức chế, dù em có cố gắng thở nhẹ, nhưng rốt cục vẫn phải thở dài 1 tiếng, kêu đánh... thượt 1 cái.
Hắn bật cười hô hố. Em vừa mếu vừa cười không ra tiếng vì không hiểu sao lại bị thế.
Ngẩn ngơ nghĩ lại mới biết là trúng kế, vì khi hắn bảo thở đi thì có nghĩa là mình nhịn thở để chứng tỏ bản lĩnh không thở, nhịn không nổi thì biến thành thở dài, ...đói oxy mà.... hic hic nhục thật, nhục quá đi.
Ngượng quá, đành khen hắn nức nở "Cô giỏi quá".
"Chuyện, .. nói chung ông còn phải học nhiều..." Hắn vẫn chưa dứt cơn cười sằng sặc.
Được lắm, em cay mũi rồi.
“Này cô, tôi lại phải khen cô nữa rồi (chữ "lại phải" được em nhấn dài). Cô giỏi lắm, giỏi toàn diện,... toàn năng luôn... a ám ..” em nghiến răng nói tý nữa thì phun ra câu cô dám lừa tôi.
"Ông khen tôi thì có mà khen cả ngày, non kém như ông làm sao lại với tôi" hắn khiêu khích
1 kí ức xa xưa vụt về với thằng em khốn khổ của các bác.
“Thế cô đã bao giờ nghe nói đến thượng đế toàn năng chưa?”
“Chưa ? Thế việc đó có liên quan gì tới tôi không ?" hắn ranh ma trả lời
“Thượng đế được coi là toàn năng, không việc gì ngài không làm được, giỏi như thế thì chắc ngài tạo ra được tảng đá ngài không thể nhấc nổi chứ?”
Hắn đăm chiêu 1 hồi “Ông kiếm ở đâu ra chuyện này vậy, tôi chưa hề đọc nó”
"Hế hế, chịu khó hàng ngày đến nhà anh nhé, anh dạy cho, trên giường nhà anh có nhiều sách báo hay lắm" (vui quá, móc lốp lại nó được 1 câu thấy nhẹ cả người).
Hắn xuýt xoa đổi giọng nói vào tai em “Anh N hôm nay giỏi thế, síttttttt, sitttttt”
Và cười "Thoai, N à, hôm nay coi như 2 ta biết bụng nhau rồi, để hôm khác, hôm nay trời mưa quá" "...dù sao, tôi vẫn còn nợ ông mà, thông cảm nhé tôi phải về sớm còn đèo cú vọ lên nhà nội ăn cỗ".
Hết nước, em lấy xe em và đưa nàng về tận cửa, tuy buồn nhưng vẫn cố gắng hỏi vớt vát “hôm nay đi chơi có vui không?”
“Vui, cảm ơn ông nhiều nhé, nhưng đừng tức tôi” nàng cười xã giao.
Bố khỉ.
Về nhà nằm vật ra nghĩ miên man. Em chẳng hiểu là mình đã thắng, hay thua, hay hoà chỉ thấy mệt mỏi mà đường về đích còn xa. Thấy nản nản trong cuộc chiến săn Cáo này. Nhục quá các bác ạ, em chẳng làm được gì, chả có cafe, ăn uống cháo phở, càng không có cầm tay, ôm hôn, (mặc dù 2 đứa đã chui vào trong áo mưa rồi, híc híc, cứ tưởng...). Kết quả thu được chẳng đáng là bao so với công sức bỏ ra.
Tình yêu sao mà gian truân thế. Mệt mỏi quá. Nàng quả là 1 con Cáo già có hạng. Chưa bao giờ em gặp 1 kẻ dám chơi bài ngửa mà lại có thể chẹn họng được em thế này.
Chán, em cởi giáp đi nằm, vắt chân lên cổ mà ngán ngẩm.
Ôi mệt quá, đường tình sao mà lắt léo đến vậy.
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:27 am

Lần này về em quyết định kế hoạch tác chiến thật kỹ lưỡng. Các bác ạ em tập hợp hội bọn bạn thân như bạn nối khố đến khu vực địa bàn quen thuộc của bọn em để xin ý kiến và bàn kế hoạch tác chiến. ( Hội bạn em thì trai cũng có, gái cũng có, thế nên các bác yên tâm, ko phải sợ là ý kiến 1 phía nhá). Đầu tiên KỲ ĐÀ the thé: “Hé hé, buổi đi chơi chưa được như ý muốn của ông thì phình phường phôi. Xin sự cảm thông của anh em chiến hữu, họ hàng gần xa, bà con lối phố đã cổ vũ, lên kế hoạch tác chiến cùng GÀ nào. Âu cũng là ý Giời. Thôi thì các cụ ta vẫn có câu: "Người tính không bằng trời tính". Anh em mà ở trong hoàn cảnh này nên lạc quan, nhìn về phía trước. Hạ gục được con Cáo đã thành tinh này không hề đơn giản như bài vở binh thư của ông đâu. Bà con có đồng ý với em thế không nào?”

GẤU ĐEN thông cảm: “Trận này thế là cũng ác liệt rồi. Nhưng đừng có nản, cơ hội vẫn còn, cửa vào chung kết còn sáng. Theo anh nhận định thì con Cáo này đúng là nhiều kinh nghiệm hơn chú GÀ, biết kiểm soát thế trận, đưa đẩy đúng kiểu và ra đòn cũng đúng lúc. Nói không ngoa thì nàng của chú cũng thuộc hạng “cao tay ấn”. Con trai mà không quyết đoán, không mạnh mẽ, gặp những nường này dễ bị xỏ mũi lắm. Chú nên cẩn thận xem xét vấn đề trên khía cạnh khác.”

SÓC NÂU nhín nhố: “Nhà cái SÓC NÂU đưa ra tỉ lệ ká kược của bác GÀ:
GÀ cưa được Cáo: 1:5
GÀ làm bạn với Cáo: 1:50
GÀ ko còn bạn bè gì với Cáo: 1:200
Bà con đặt xiền nèo.”

TẮC KÈ bật lại: “Tỷ lệ kiểu gì thế, phải thế này này:
GÀ cưa được Cáo: 1:200
GÀ làm bạn với Cáo: 1:20
GÀ kô là gì với Cáo: 1:5
Sự thực phũ phàng hơn nhiều, mọi người tưởng hạ 1 con Cáo như thế này dễ lắm à???”

ĐÀ ĐIỂU an ủi: “Em này hobby cũng hơi quái dị, may mà nàng thích đi lòng vòng ngắm phố phường. Hôm nay em ấy có việc nên ko cho bác cơ hội dẫn đi ăn uống - chả sao cả. Tình hình như thế là rất khả quan, đáng vui chứ.
Nàng 82 chứ đâu phải mấy đứa nhóc con nên cũng muốn yêu đương cho tử tế. Có thử thách bác cũng NO problem.
Buổi đầu không đúng như kế hoạch nhưng thế cũng hay. Cái quan trọng là bác và nàng nói chuyện vui vẻ hợp nhau ....thế là ok. Bác còn muốn gì ở xã hội nữa đây.
Hôm nay không phải nàng nói với bác là đã có sweetheart, tí tởn với bác thế là đèn xanh rồi. Bác liệu mà hẹn hò đi, với nàng thì bác đã được nâng thêm 1 bậc thân thiết rồi.
Có điều bác tí toét nó vừa phải thôi, nếu bác cứ "cô tôi" và đối đáp như vậy, không khéo nó coi bác là bạn thân để tâm sự thì bỏ mẹ.
Bác phải tỏ ra chững chạc, người lớn, nói năng đùa vui hóm hỉnh có duyên. Và đối đáp tùy lúc thôi. Bao nhiêu anh em cao thủ đã nhắc bác rồi mà. Lúc nào bác cũng phải tỏ ra cái phong cách. Trên cơ nó, không thể "cá mè 1 lứa" với nhau được. Nhưng cũng đừng cứng nhắc. Mọi thứ phải hài hoà ... Thôi bác lo mà chinh chiến tiếp đi, chúc bác thành công.”

SÓI vừa gõ bàn vừa cười đểu: “Khà khà, chú GÀ nhà ta cứ tưởng đang thịt Cáo chứ thật ra thì đang bị Cáo măm măm. Anh cho rằng chú đang nắm tới 70% thắng lợi rồi. Phiền muộn làm đíu gì cho đời xám xịt.
Cáo loại này anh gặp nhiều rùi. Thích ra mặt mà cứ làm bộ.
Mịa, cái loại 82 đúng là con nào con đó khôn lõi đời. Cách đây mấy năm anh tán 4 em 82 1 lúc. Mịa, em nào anh cũng móc lốp như chú, bọn nó toàn đòi làm anh em với mình. Thế là bẵng đi 1 thời gian anh đíu thèm liên lạc là mấy em nhao nhao cả lên hỏi thăm, nhắn tin, gọi điện hẹn anh đi chơi liên tục.
Bố khỉ, lại còn đòi quan hệ lâu dài với mình. Anh cũng ờ ờ qua chuyện để chấm mút được tí gì không bõ công mình bỏ ra, còn trong bụng thì nghĩ mẹ cái bọn mày cho anh cũng đíu thèm, bao em trẻ đẹp ngoài kia đang chờ, theo bọn mày làm đíu gì cho nhục đời dzai.
Mà sao bọn Gà cứ khi nào tán gái là cứ nhăm nhăm mỗi 1 con Cáo thế ko biết.
Theo anh chú cứ tán 2, 3 con 1 lúc. Đang nói chuyện với em này mà em kia gọi tới mình à ơi 1 tí là trong mắt bọn Cáo mình ngon hơn 1 tí. Kinh nghiệm bản thân của anh đấy. Cho nó biết là đíu fải mình nó biết so sánh, anh đây cũng fải suy nghĩ nát óc đang ko biết chọn em nào đây.
Dù gì đi nữa thì chúc chú thành công trên con đường mình đã chọn mặc dù anh ko thích lém, ngoài kia còn nhiều em trẻ xinh tươi thế mà chú lại tự mình làm khổ đời dzai trẻ của chú.”

Quân sư CÁ CHÉP vuốt râu: “SÓI đá đểu vừa thôi. Trận đầu chú GÀ nhà ta ra quân thế là ổn rồi. Anh phân tích cái thế trận này cho các chú mở mắt ra nhé:
* Thành công:
+ Chú GÀ ta đã chứng tỏ được tình cảm thật của mình với Cáo. Biểu hiện luống cuống, rung động, lo lắng, bồn chồn. Cái này chỉ có ở những thằng đang yêu thật. Gái biết được điều này chẳng có lý do gì mà nó từ chối. (Trừ những ả là ván đã đóng thuyền rồi)
+ Sau bao ngày vất vả, GÀ đã tìm kế sách và cũng dụ được con Cáo ra khỏi hang.
+ GÀ đã cùng nàng cưỡi trên 1 con chiến mã bất khả chiến bại. Thỉnh thoảng chắc cũng được “nô tỳ” thì phải? Phanh gấp được phát nào không em?
+ GÀ rất thành công trong việc dẫn dắt lối chơi, đẩy đối phương vào những tình huống khó, dở khóc dở cười. Nên phát huy tinh thần này. Phải cho con Cáo này chỉ biết ngậm tăm mỗi khi đối thoại. Lúc đó cờ ở đằng sau chú chỉ việc vẫy thôi. Khà khà..
+ GÀ đã tạo được cảm giác thích thú, vui sướng cho nàng. Trừ những đứa thiếu iốt thì anh không nói. Đối với đứa được ăn học, hiểu biết và được đào tạo từ những lò nhớn ra. Mà như chú nói đó. Con Cáo nó đã thành tinh rồi. Chẳng con ngu nào mà nó không hiểu được ý chú muốn gì. Nó không cảm thấy vui, âm ỉ sung sướng đến ra nước sốt mới là lạ.
+ Túm lại là con Cáo này mết chú rồi. Chẳng qua nó làm nũng. Muốn thử thách độ lỳ lợm và chân thành của chú thôi. 1 đêm trời mưa gió nào đó, 1 mình 1 ngựa, quất ngựa truy phong, tay cầm bó hoa hồng hoành tráng gài trên đó tấm thiếp, nói rõ tình cảm kiểu sến vào. Gõ cửa và dí vào tay nàng bó hoa xem? Dù 3 đời nhà nó có đi bán Rắn, thì nó sẽ chẳng bao giờ phủ nhận được tấm "Chân tình", 1 tình cảm thật của 1 người như chú đâu. Đảm bảo đến sáng hôm sau nó phát sốt rét như ở rừng mới về ý chứ.
* Tuy nhiên, nói thế không phải GÀ không có điểm thiếu sót:
- GÀ đã bị con cáo phát hiện âm mưu đen tối ngay từ đầu. Nên dù cố gắng thế nào, dù có được tư vấn mấy cũng bị con Cáo nó đề phòng. Trận này chơi bài ngửa mịa nó rồi, làm đíu gì còn mưu với kế, chiến thuật với chả chiến lược nữa.


- Vừa vào trận GÀ đã đá trọng thương đối thủ "Khiếp uoá..." ---> Dễ tạo ra tâm lý ăn thua. Con gái nó sợ ai chê bai lắm. Nhất là trong buổi đi chơi với bạn trai (tạm gọi như vậy). Vẫn biết chú đá ở sân Béc-na-bêu với cổ động viên nhà, được hàng nghìn khán giả khích lệ. Nhưng điều đó là chưa đủ. Phải có tinh thần Fairplay chứ. Thì trận đấu mới hoàn hảo. Đó mới chính là trận đấu trong mơ.
- Chú bị con Cáo nó dễ dàng dồn ép. Mặc dù đã đá lối đá đổ bê tông. Nhưng nó đá bằng lối tổng lực của Hà Lan, xem chừng cũng khó đỡ lắm. Điều này chứng tỏ đẳng cấp, kinh nghiệm trận mạc của con Cáo này đấy. "Này tôi nói cho mà biết, ai là bạn gái ông"- "ông nguỵ biện hay đấy nhưng hiểu sai ý tôi hoàn toàn!" -----> Nếu đá nữa sẽ vô cùng thê thảm. .. vv......
- Không làm chủ được tình thế, không cầm được thế trận. Việt Nam làm sao mà bằng Brazil ở khâu dứt điểm. Để giải cho điều này anh cũng đã nói: thứ nhất chú yêu thật, mà tình cảm thật nên sẽ không tránh khỏi sự ngại ngùng, cái luống cuống khó xử. Nói cái gì cũng phải nghĩ xem mình nói thế có nên hay không? Hành động như vậy có ghi được điểm với nàng hay không? Đó chính là minh chứng cho 1 tình cảm đẹp, 1 tình cảm trong sáng. Tuy nhiên, vì quá chăm chút cho câu nói và hành động nên đã bị đối phương phản công nhanh, đánh thẳng vào khu trung lộ. Ngoài ra, đẳng cấp của nàng thì khỏi phải bàn, Brazil mà. Không hề đơn giản để phá vỡ trận này đâu.
- Thất vọng quá sớm: Không biết nên nói thế nào? Nhưng chú đã bị lạc vào mê trận mà không tỉnh táo để tìm lối ra. Chú kiểm điểm lại tư tưởng đi.
Tổng kết lại là nghe những lời chú kể, xem những cử chỉ của nàng, tất cả cho thấy không phải là 1 sự ruồng rẫy, 1 sự thất vọng, hay 1 cái gì xấu. Nếu nhìn nhận khách quan. Đó chính là 1 tín hiệu tốt. Nàng đã bật đèn xanh cho chú zồi.”
HƯƠU CAO CỔ ngồi im từ đầu, giờ mới lên tiếng: “Em thấy phân tích của bác CÁ CHÉP rất hợp lý. Em thì luôn cho là anh GÀ nhà ta thuộc loại GÀ Cao Thủ chứ không phải là là Gà tầm thường. Em xin mạo muội bổ sung ý kiến Quân sư 1 tí:
+ Nàng chỉ đi được 3 tiếng (cả làng đều biết rồi còn gì): nếu làm 1 cái gì thái quá chỉ là vô nghĩa mà thôi. Anh em cứ khuyên hôn hít, cầm chân cầm tay, xúc than với đốn củi.... Chưa phải lúc bà con ạ (Theo em thì như vậy). Vì chỉ có 3 tiếng, nếu đi chơi với 1 con nó chết mẹ nó với mình rồi thì không nói làm gì, nhưng với 1 con Cáo mà buổi đầu, thì chỉ nên dừng lại ở uống nước và tạo cơ hội buổi sau. Em đánh giá trận đầu này là thành công với bác GÀ chứ không phải là cái gì để thất vọng.
+ Chỉ 1 vài câu nói của nàng mà đã nản: "Nửa đêm vỗ gối, nước mắt đầm đìa"- Về nhà nằm vật ra nghĩ miên man. Em chẳng hiểu là mình đã thắng, hay thua, hay hoà - Đó không phải là khí phách của nam tử Việt (em *éo thích đồ Tàu). Nản quá sớm trong khi đường đi còn rộng thênh thang. Nếu chỉ bằng có 3 tiếng đồng hồ, mặc dù con Cáo nó đã biết tỏng cái ruột thừa của bác rồi, mà nó gật 1 cái như 1 con Búp bê thì nó chỉ nên đá ở hạng Conference thôi. Bác hiểu ý em chứ. Ở đây nàng có lý do là phải đèo Cú Vọ đi có việc, cả nhà đều biết. Vì vậy bác rủ nàng đi vào quán lúc đó muộn rồi là không nên. Do vậy đừng có trách mình vì đã bầy ra âm mưu đen tối mà không thực hiện được.
+ Em hiểu tâm trạng của bác sau trận này chứ, day dứt, đau đớn. Đau vì mình bỏ công bở sức. Có thể bỏ cả việc ý chứ. Tất cả dành cho nàng. Tham khảo tất cả ý kiến của anh em trên giang hồ. Đặc biệt là cảm thấy áy náy, thấy nhục (cái này do sỹ diện của mỗi thằng khác nhau) khi được hậu thuẫn thế, cờ quạt, súng ống, đạn dược lên hết rồi, bày binh bố trận, chỉ đợi mỗi con Cáo nó chui vào rọ. Cuối cùng lại không thành công chả khác gì Khổng Minh xưa bày trận rất tỉ mỉ ở Hồ Lô Cốc tí tẹo diệt được cả 3 cha con Tư Mã Ý, thế mà trời mưa 1 trận làm tèo cả đại cuộc.
+ 1 bài tóan dù có khó giải đến đâu cũng không phải là không có ai giải được. Mà quan trọng đó chính là cách giải, cách nhìn nhận của mỗi người là khác nhau. Khi kết quả chưa ngã ngũ thì đừng vội nản để rồi có những kết luận sai lầm, "Sai 1 ly đi 1 dặm" Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền" - "Nước chảy đá mòn" bác GÀ à. Điều quan trọng là ra chiêu hợp lý, đã đánh là chiếm thế thượng phong. Em rất tâm đắc câu nói: "Vô chiêu thắng hữu chiêu"
Tạm kết là bác đừng nên bài vở quá, hãy làm gì mình muốn, sống thế nào cho thật. Bởi con Cáo này nó biết tỏng ruột gan bác rồi. Nên dùng những chiêu “lãng mạng phù du” hay hơn, càng lãng mạn càng tốt. Thế mới khống chế được con Cáo gian ác này. Hãy dùng chiêu khổ nhục kế, không phải mình làm vậy để hạ nhục mình mà chính là chứng tỏ "Anh yêu em, trên đời này chỉ có em anh mới phải thế". Điều đó biến 1 con Cáo gian ác trở lại nguyên hình 1 cô gái.
Cố lên bác ! Tin chiến thắng của bác chỉ còn trong tầm tay nữa thôi.
Mọi người dzÔ cái cho có không khí nèo!!!!! DZOOOOOOOÔ!!!!!!!.”

HÀ MÃ góp vui: “Những gì chú có được trong trận chiến vừa qua là hơn sức tưởng tưởng của anh rồi. Đáng ra chú phải happy mới đúng chứ chú lại kêu. Chú không được vội vàng thế đâu nhá.
Nói chung nếu gái đã đồng ý ngồi xe, lượn lờ cùng chú, chia sẻ những kỷ niệm thuở còn “kửi chuồng” của mình phải nói đó là đèn xanh rồi. Hơn nữa nàng lại không ngại bày tỏ cảm xúc với chú về việc đi chơi như thế là tốt lắm rồi.
Như vậy chú biết Gái là tuýp người thế nào, làm gì thì cô ấy vui rồi chứ đíu như anh ngày trước gặp con Cáo nó dek thích gì mà cái gì cũng thích, đau đầu bỏ mẹ.
Nhưng anh thấy chú rất dở hơi cái đoạn Cáo không đi ăn cùng chú. Nói thật nhé, buôn với nhau bao nhiêu rồi có nói thêm chuyện cũng nhạt như nước ốc nên không cần thiết nếu nàng muốn về. Nếu lúc đấy chú phun mẹ nó ra là: “Muốn hai đứa mình cùng đi ăn cái gì nhưng mình cũng biết Q đang bận nên có thể bọn mình để dịp khác”. Có phải ghi điểm mà nhẹ nhàng không. Chú lại xị cái mẹt ra, thật là… Nhưng mà anh đoán Cáo của chú nó nói là hiểu chú định làm gì tiếp. Chắc nó đoán chú chơi rồi nhé, chú định tẩm bổ, sau khi tẩm bổ rồi thì còn trò gì nữa hả bà con cô bác.... …
Kế hoạch những ngày kế tiếp. Phải nói là thời cơ cho chú đã đến rồi, đèn thì đã xanh như bọ nẹt rồi không thể xanh hơn được nữa đâu. Hàng ngày chú nên gọi điện hoặc nhắn tin đi, mỗi lần như vậy chỉ cần một câu đơn giản là Q có khoẻ không. Rồi xem cơ quan của Cáo ở đâu, buổi trưa Cáo có về nhà ăn cơm không, nếu Cáo không về thì thi thoảng phi sang đó chỉ cần 10 đến 15 phút để chú nhìn mặt Cáo cho đỡ nhớ rồi lại về cơ quan luôn.
Như vậy giúp chú không phát tiết ra ngoài mà còn gây hình ảnh đậm nét trong chí nhớ của nàng về sự tận tuỵ của chú. Rồi thứ 7 nếu được đi chơi ngoài thì tốt nếu không thì đến nhà nàng ngồi chơi để tránh những thằng bỏ mẹ khác đến tăm, rồi cũng để nàng hiểu là chú đang muốn yêu nàng, rồi bố mẹ nàng nhiều khi thấy chú hót hay, ca giỏi lại vun vào cho chú.
Mà cái quan trọng là nàng ý thức được là Gà muốn Cáo đây chứ không thể có một bước nhảy vọt nào để nói lời yêu nhanh hơn nữa đâu. Cứ làm đều đặn như thế để giúp chú giải toả tâm lý và tạo một nền tảng vững chắc để đến một ngày đẹp trời nói lời yêu là được chấp nhận. Như vậy sẽ thiêng liêng hơn là một mối tình lượn từ nội thành ra ngoại thành rồi quay vào đi bụp phở rồi yêu nhau thì mẹ kiếp, còn chán lắm.”

THỎ TRẮNG nhanh nhẩu: “Em xin đệ trình chiến thuật tiếp theo dành cho bác GÀ, bác và bà con xem nhé. (Chiến thuật này sắp được Quốc hội XII xem xét, phê chuẩn để đưa vào thực tiễn), tạm gọi là "Đười ươi lột xác":
- Bác GÀ sau 3-4 hôm nằm vật vã, quằn quại, lo lắng, thấp thỏm. Tiền không có, tình không có, ngồi trong xó, chỉ biết sờ mó... Sáng đi làm, tối về ngồi thiền, mồm tụng kinh, tay mân mê súng, hí ha. Đêm đêm lại lên sân thượng vật nhau với mấy quả trùy cho người ngợm được cường tránh. Thiện tai, thiện tai....
Đến 1 khoảng thời gian nào đó, bác GÀ sẽ không thể chịu đựng được nữa "Người chứ có phải là cục gạch đâu, ai mà chẳng nhớ, ai mà chẳng thương, chẳng có thằng nào yêu mà kìm hãm được sự sung sướng được đâu bác GÀ nhỉ" Em đoán bác GÀ sẽ nhắn tin (điện thoại) - Tất nhiên nhắn tin và điện thoại phải có mục đích rõ ràng. Chứ không nhắn kiểu chung chung như Good morning! dạo này thế nào? có khỏe không? thế thì nghe chán lắm. ....Cái này em tin là bác GÀ sẽ làm rất tốt. Mục đích: để do thám tình hình của địch, xem địch phản ứng thế nào? địch nó có mệt mỏi, căng thẳng hoặc ong đầu không? Chí ít nó cũng phải thay đổi 1 tý gì chứ. Ngược lại nó vẫn tửng từng tưng thì thôi rồi....lượm ơi......Vậy bác GÀ nên nhắn tin hay điện thoại với nội dung gì? Theo em, bác nên tập trung sự chú ý vào buổi đi chơi hôm đó. Rồi tìm cách dụ được con Cáo nó ra khỏi hang lần nữa là hay nhất.”

SÁO NÂU nhảy tưng tưng: “Cá độ tập 2 đê:
GÀ nắm tay Cáo, 1: 1,5.
GÀ động chạm vòng 1 của Cáo , 1:30
GÀ động chạm vòng 2 .............. , 1:2
GÀ động chạm vòng 3 .............. , 1:20
GÀ đóng Bản năng gốc với Cáo , 1:200.
Cáo chủ động hôn GÀ, 1:100
Cáo chủ động đòi đóng Bản năng gốc với GÀ, 1: 2000 ( tỉ lệ này sẽ thay đổi theo time) Kooong !”

SƯ TỬ tổng kết màn tiếp xúc cử tri: “Thôi yên nào em SÁO NÂU nhí nhảnh. Đã có quá nhiều ý kiến ý cò của đồng chí, đồng đội đóng góp cho chú GÀ nên anh chỉ phát biểu ngắn gọn một vài nhời thế này:
1- Không có gì là nhục cả.
2- Bước đầu như thế cũng tạm xem là có chút ít thành tựu: em gái chịu ngồi chung xe với chú em, kể chuyện tắm mưa, cởi truồng như thế cũng tạm ổn...
3- Chú GÀ và em gái nói chuyện với nhau đôi khi căng thẳng về câu từ giống họp QH quá (mất lãng mạn): việc này nên nghiêm túc kiểm điểm và sớm tìm phương án khắc phục trong thời gian tới.
4- Trong buổi đi chơi, em gái đã tính toán trước cả rồi, chú chỉ vuốt đuôi em nó tí thoai. Dằn vặt làm gì cho đời thêm u ám.
5- Đã có một sự nhằm lẫn (hun hít, bẻ chân - bẻ tay, xúc than, bùm bum..), theo các thống kê cho thấy: đối với một em gái được dán nhãn "đàng hoàng, nghiêm túc" thì thời gian tối thiểu tính từ lúc chấp nhận tình cảm đến lúc đưa lên giường là 7 ngày. Chú chưa lọt qua vòng gửi xe thì không nên “ôm ấp ảo mộng” làm gì.
6- Không được nóng mặt, không săn đón, không ầu ơ: vì hiện tại em gái nó đã hiểu rõ tấm "lòng" của chú, biết chú muốn gì và thèm cái gì rồi.
Trường hợp đau lòng nhất em nó muốn đùa cợt tấm "trân tình" của chú thì đó là sự nhẫn tâm. Tạo cho người khác sự ảo giác, mất nhiều thời gian, công sức, tiền bạc để người đó phải đuổi bắt, hi vọng, thèm thuồng chờ đợi là một hành động của... TỘI ÁC.
Vì vậy trong thời gian này chú GÀ hãy vô tư ăn, ngủ, tập tạ, học tập và làm việc cho thật tốt. Mọi việc cứ để diễn ra bình thường.. Bỏ ngay tư tưởng vật vã, chán nản, thất bại, nhược tiểu… em gái sẽ là của chú nếu nó hiểu rõ giá trị "thặng dư" của chú so với những thằng khác”.

GÀ mếu máo: “Các bác ạ, mặc dù đa số các bác khuyên em là phải ngay lập tức gọi điện hỏi thăm. Trong khi đó em lại đóng vai Trần Long Ẩn trong tiết mục anh hùng Núp dưới sự chỉ đạo nghệ thuật của thiểu số các bác theo trường phái Quách Huề (các bác còn nhớ anh Quách Huề, bố đẻ ra các loại bầu sô ca múa nhạc ngày xưa không).
......
Về Đầu Trang Go down
phuongmong
Thành Viên Xuất Sắc
Thành Viên Xuất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 463
Points : 664
Join date : 10/11/2009
Age : 28
Đến từ : lớp huấn luyện: con ngoan - trò giỏi!

Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   Fri May 07, 2010 7:35 am

- Hôm nay đi chơi có vui không ?
- Vui, cảm ơn ông nhiều nhé, nhưng đừng tức tôi - nàng cười xã giao.
........
Về nhà nằm vật ra nghĩ miên man. Em chẳng hiểu là mình đã thắng, hay thua, hay hoà chỉ thấy mệt mỏi mà đường về đích còn xa. Thấy nản nản trong cuộc chiến săn cáo này. Nhục quá các bác ạ, em chẳng làm được gì, chả có cafe, ăn uống cháo phở, càng không có cầm tay, ôm hôn, (mặc dù 2 đứa đã chui vào trong áo mưa rồi híc híc cứ tưởng...) …làm thất vọng bao nhiêu người hâm mộ hí hí.
Kết quả thu được chẳng đáng là bao so với công sức bỏ ra. Tình yêu sao mà gian truân thế. Mệt mỏi quá. Nàng quả là 1 con cáo già có hạng. Chưa bao giờ em gặp 1 kẻ dám chơi bài ngửa mà lại có thể chẹn họng được em thế này.
Coi mòi như chị cáo cũng có 1 bậu sậu quân sư đó.
Em cởi giáp đi nằm. Ôi mệt quá, đường tình sao mà lắt léo đến vậy.
*
Mất một hôm ngủ vùi vì mệt quá. Tối trước đầu đau như búa bổ. Sáng lại dậy sớm đi có chút chuyện gia đình,
Ồ, còn 1 chuyện nữa mà chưa nhắc đến. Nói thật, em là chơi với các chị em gái hơi bị nhiều, vui vẻ vô tư , với lại mình đứng đắn, nên các chị em cũng quý, biết tính em đây yêu là chung thuỷ, là đầu là cuối, nên các chị em, cho rằng thế là ngu, là
ngố, loại con giai thế hết thời rồi, và sợ ràng buộc nên chẳng chấp em bao giờ.
*
Đi xem ngựa Đích Lư của thằng cha họ Lưu. Quyết đổi Bạch Mã vì cuối tháng lĩnh được 1 ít kim ngân. Sắp đủ tiền mua ngựa mới rồi.
*
Em lại đóng vai Trần Long Ẩn trong tiết mục anh hùng Núp dưói sự chỉ đạo nghệ thuật của thiểu số các bác theo trường phái Quách Huề (các bác còn nhớ anh Quách Huề, bố đẻ ra các loại bầu sô ca múa nhạc ngày xưa không).
Công nhận là khoác lên mình cái vai anh Long Ẩn thế này vất vả lắm các bác ạ. Chả biết dựa dẫm vào đâu, chỉ trông chờ vào con dế. Con dế lúc này quý hơn vàng, phải so sánh nó với bạch kim, đá quý, thuỷ ngân đỏ, kim cương mới hiểu được giá trị của nó. Cứ mỗi lần có tin nhắn là em nghẹn hết cả thở, ngồi trong lớp mà tay bút tay điện thoại, mơ màng nghĩ đến dáng kiều thơm sẽ gửi cho mình 1 dòng tin nhắn nhủ. Than ôi, 8h30 tối tan học rồi mà chẳng có 1 tin nhắn nào từ nàng. Mình em lại ủ rũ dắt bạch mã về liêu xiêu trên đường nhỏ, soi bóng mình mà thương cho dáng em gầy.
Hic híc.. buồn lắm các bác ạ. Một phần vì nhiều tâm tư tình cảm dồn nén không thể thoát được ra ngoài, thứ nữa lại phải cố đóng cho tròn vai nên rất bức xức, khó chịu....
Lúc về qua đường Cổ Ngư, nhìn các đôi đèo nhau tình tứ, em nào em ấy mặt mày sáng ngời, ngồi áp chặt vào anh trai đằng trước, có đứa thậm chí còn hôn hít, em kìm không nổi, điên quá mò rút điện thoại ra gọi cho nàng. Em gọi vào số máy đã hơn 2 lần nhắn tin cho em, nó cho em nghe nhạc, mà lại bài "Tình là trò chơi" thế mới đau.
Hết điên là đến tiết, em gọi tiếp tục gọi đến nhà nàng, sao chả ma nào nhấc máy thế này, thôi xong..
"Dạ alo ạ, dạ ai đấy ạ ?”, ô đây rồi, ha ha em mừng quá : "Chào em, anh là N đây, cho anh gặp Q với" - em thở gấp van xin.
Và em nghe thấy giọng chua lòm của con bé em chì chiết trong máy : "Của chị đấyyyyyyyyyyy..."
1 lúc sau…
"Dạ alô ạ, ai đấy ạ ?"
"Dạ, tôi đấy ạ, hì hì, tôi N đây ạ" - em nhại giọng trêu
"A, N à, có việc gì thế" - nàng có vẻ vui vẻ
"Ừ nhỉ, việc gì nhỉ ?" - em tiếp tục ...
khè khè nói chung sau đó em hỏi thăm sức khoẻ chị cáo, bảo là định hỏi thăm luôn hôm sau nữa cơ với lý do sợ Q đi mưa hôm đó về bị cảm lại. Xong nàng bảo bây giờ mới hỏi thì người ta chết từ lâu rồi. Ặc ặc... Rồi em lấp liếm là mải cày cuốc, kiếm mớ rau, mớ tép để dành nâng đời Bạch Mã sau này còn được làm hoàng tử đi cứu công chúa. Cứ thế vui mồn tán ra tán vào mãi, chuyện nọ chuyện kia,
............
Đột nhiên em nghe thấy tiếng nước chẩy tồ tồ.
(bỏ mịa rồi chắc nàng đang tắm giặt gì đây)
"Thôi công chúa cứ tắm đi " - Em vừa nói vừa xót tiền điện thoại.
"Ông này quá đáng, ...à mà ..."
"thôi, chúc sạch sẽ" "Thế nhé" - em cụp máy. Cho nó cụt hứng.
*
Các bác ạ, thực ra lúc nói chuyện em vẫn bị ức chế bởi 1 điều là không thể nói được tâm tình của mình.
Vui vẻ mãi như thế này chả đi được đến đâu, như bác gì nói thì có khi thành bạn tâm giao thì bỏ mịa. Phải làm 1 cái gì khác lạ, có tính đột biến mới được. Nghĩ đi nghĩ lại em nẩy ra 1 ý là viết e mail. Vũ khí này có thể coi là 1 ám khí, thử dùng xem sao.
Em nhẩm tính, từ giờ đến sáng mai còn trận Bác sê nô la, Ok thời gian còn dài đủ để đầu tư chất xám viết 1 bức thư. Các bác đừng tưởng là thư tỏ tình sên sến nhé, em chỉ đơn giản gọi nó là 1 tản văn. Cái này thuộc về sở trường của em, và đêm trước trận barca-benfica, em dùng tất cả nội lực của mình, thức thâu đêm, trau truốt từng câu từng chữ, cài cắm ý tứ đan xem để tạo ra 1 thứ văn điêu, văn ma, văn phò nịnh...
( Nội dung thì em không thể cho các biết được, ngượng và sợ các bác chê lắm. Em chỉ giới thiệu qua qua là nó rất tình cảm, trong đó em có ca ngợi cái duyên ngầm của người con gái, sự dịu dàng đằm thắm của cái tuổi 25, sự chín chắn của người đầy cá tính, tất nhiên phải đá đểu thêm tý khiêu kích, ngạo mạn chế diễu những kẻ kiêu căng như thế, nôm na là đừng tưởng thế đã là to nhé .v.v ,, nói chung là em không thể đánh giá được chất lượng của cái mail đó, vì văn của em từ trước tới nay cũng chỉ duy nhất 1 lần đạt điểm 7).
..............
Sáng sớm em liều mạng gửi 1 tin nhắn vào số di động kia " Có thích chơi bài ngửa không ? vào check mail đi"
*
Tất nhiên là chuyện của em chưa dừng hẳn ở đây đâu vì còn rất nhiều vấn đề. Chẳng hạn như nhà em nghèo mà nhà nàng giầu. Em thì hiền lành, đôi khi nông nổi còn cáo ta đanh đá, nhìn xa trông rộng v.v... Vậy như theo suy nghĩ của em, nàng cũng còn cân nhắc lắm. Mình tuy chơi bài ngửa thật, nhưng chính vì cái thế yếu của mình mà thành ra bị kém cơ. Cáo nhà ta có thể bột phát tình cảm, về dài hạn nó nghĩ lại, trong khi em không làm được mấy cái gọi là công danh sự nghiệp thì cũng tự liều liệu mà rút.
Cứ cho rằng mình đã có điều kiện cần rồi vậy điều kiện đủ đã có chưa ? Em lo là lo ở khoản đó. Vì vậy nhất định khi nào tiếp xúc với cáo, em sẽ tìm hiểu thêm xem tiêu chí của cáo thế nào.
Tình hình vẫn chưa có gì đặc biệt. Em đã gọi điện cho cáo, nội dung trao đổi cũng bình thường thôi, không dám manh động. Tuy nhiên, cáo có nói rằng cuối tuần này k0 có chương trình gì. Do đó, em quyết định sẽ xuất quân lần thứ 2 chinh phạt.
*
Em đến nhà thằng bạn lấy bộ tráp ăn hỏi về cho ông anh họ tiện đường qua nhà nàng tí. Tầm đó cũng xêm xêm sau giờ ăn cơm. Quái thế nào lại gặp ngay bà cụ nhà nàng ra mở cửa mới chết .
.....
“Cháu có phải là N không ?”, lạ thật, sao bà cụ lại biết tên mình nhỉ ?
“Dạ, vâng sao bác biết ạ” - em không dấu nổi vẻ thán phục.
“Q dặn bác như vậy , Q đi ra ngoài cùng cái T rồi” Ôi cha mẹ ơi, ghê thật còn biết trước là em qua nhà nữa đấy. (T là Cú Vọ bé em )
Bà cụ bảo em cho xe vào nhà đợi lát nữa Q về ngay.
Thấy em lịch kà lịch kịch với con Bạch Mã cùng đống tráp xin dâu bà cụ tò mò
“Cháu chuẩn bị ăn hỏi à” (... ặc ặc.. bác hỏi thế có chết cháu không cơ chứ).
“Dạ, không cháu đi thuê cho ông anh họ thôi” - em vội vã thanh minh
Rồi bà cụ mời em ngồi, có pha nước hẳn hoi nhé.
Sau vài câu xã giao, bà cụ bắt đầu việc thường làm của các bậc phụ huynh. Đó là thẩm vấn tội phạm. Khè khè, thằng em dại của các bác đây chưa bao giờ biết sợ cái màn tra tấn này bao giờ. Có gì khai đó, ngon ơ vượt qua vòng điều tra lí lịch.
“Thế bao giờ cưới ?” - bà cụ liếc nhìn vào đống tráp, tiếp tục màn phỏng vấn.
“Dạ, cháu á,.. hì hì.. còn lâu bác ạ, cháu còn trẻ, thanh niên còn phải phấn đấu nhiều...”
Bỗng em chợt nghĩ ra hay là mình đổi không khí tán luôn bà cụ nhỉ !?
“À, mà bác yên tâm, khi nào cháu cưới là cháu sẽ cưới Q nhà bác đấy” - em hềnh hệch
Bạ cụ tròn xoe mắt, như thể có thằng táo tợn định cướp con gái cụ, cụ soi em thủng quần thủng áo luôn.
Thấy có vẻ nghiêm trọng em vội vàng xoa xoa :
“Hì hì, cháu nói đùa thôi, chứ Q nhà bác chắc đâu cũng vào đấy cả rồi” - Em cũng đồng thời thăm dò.
Sau cơn sock bà cụ hoàn hồn thật thà khai ngược :
“Chả hiểu thanh niên các cô cậu bây giờ thế nào, đứa nào cũng cưới xin muộn, nhà bác cũng giục cái Q mãi mà nó cứ ỳ ra...”
he he he.. vậy là nhà nàng cũng muốn tống nàng đi lắm rồi.
Ngồi đá gà đá vịt với bà cụ tầm 15 phút, toàn chuyện cưới xin, lễ treo, giá cả sinh hoạt đắt đỏ, mừng 100K đám cưới là lỗ to ... Như được gãi đúng chỗ ngứa bà cụ nói nhiều và hay lắm. Em chỉ biết ngồi nghe và à há tán thưởng.
Đang độ gay cấn thì nàng về, mặt mày cau có, con bé em đi đằng sau xách 1 đống gì gì toàn nem chua với rau, củ, cải, thịt.
Hai chị em nhà nàng chí choé 1 lúc, sau đó nàng ra tiếp em với bộ mặt hầm hầm.
... ôi run quá....
“Tôi biết thế nào thứ 6 này ông cũng đến, đã dặn bà cụ là đuổi ông đi, thế mà vẫn thấy ngồi ở đây”
“Thôi xin cô, nếu định đuổi tôi thì đã chẳng phải dặn bà cụ” - em cười ruồi bắt bài.
Rồi em hỏi là mai liên hoan hay là làm tiệc đãi tôi mà thấy đi mua đồ lắm thế. Nàng bảo là mua cho tụi con bé em để mai tụi nó đi picnic. Nói chung sau đó em cũng lèo lái nói chuyện linh tinh với nàng, luyên thuyên về mấy chuyện làm dự án ở cơ quan, và lan sang cả vụ Bùi Tiến Dũng và các người đẹp. .v.v.. nàng bắt đầu vui vui trở lại. Không tệ lắm.
À, còn chuyện này cũng rất buồn cười. Cú Vọ nhà ta ngồi bóc nem chua ăn thử tại trận. Em bảo cho xin một miếng để anh kiểm tra chất lượng. Thấy ngon phết. Em hỏi là mua ở Trần Xuân Xoạn phải không. Nó cười bảo vâng ạ. Em bày trò là anh cũng rất thích nhậu với nem chua lắm hay là bán lại cho anh đi. Con bé này rất tham lam, đòi giá gấp đôi mới chịu bán. Đúng là tụi con gái thấy lãi 1 tý là sướng tởn lên. Cú vọ hớn hở bán lại cho em 20 chục cái. Nàng ngồi ngoài nhất quyết bảo Cú Vọ đừng bán cho em, rồi xui nếu mày bán thì bán gấp 3 lần lên cho tao, cho bõ công tụi mình đi mua.
(Tiện thể xin thưa các bác là Cú Vọ cũng xinh, nhưng xinh kiểu khác, đanh đá hơn chị cáo lại mồm miệng đon đả hơn. Chắc sinh sau đẻ muộn nên nó tiếp thu thành tích và biết khắc phục nhược điểm, coi mòi có tố chất cáo cụ tương lai.)
..............
Thấy thu hoạch được kha khá, em ăn non rút quân về.
Ra đến cửa thấy 1 đống tráp. Nàng bảo : “ Chuẩn bị về cưới vợ đấy à ?”
Em trình bày lý do như trên xong nàng bỗng phán 1 câu : “Ông cứ về suy nghĩ kĩ đi, thay đổi quyết định bây giờ vẫn còn kịp đấy”
Em ngớ người ra nói theo phản xạ “ Cô cũng nên suy nghĩ kĩ đi trước khi tôi quyết định”. Và chào cáo lui.
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)   

Về Đầu Trang Go down
 
Một câu chuyện hay,hài hước,lãng mạng(nên đọc)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
HsvSamSon - Sinh viên Sầm Sơn - Kết Nối Cộng Đồng :: Góc Giải Trí :: Thư giản của hội >_-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblog